Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

những tinh cầu lẻ loi và cô độc

dạo này tôi khó ngủ. chuyện này riết thành bình thường khi hai chữ “dạo này” mang nghĩa là “thường xuyên”. 

những lúc như vậy, tôi nằm và nghĩ lan man về vũ trụ và cách thế giới này vận hành. tôi không nghĩ về những cô gái như cách đây năm bảy năm nữa. 

tôi đã qua ba mươi. khi người ta ba mươi người ta thấy mình già đi và có ít nhiều trách nhiệm.

không phải là có trách nhiệm với một cô gái nào mà là với chính bản thân mình. tôi thấy mình cần phải sống ngoan ngoãn hơn một chút. 

ngoài chuyện nghĩ về vũ trụ, thi thoảng tôi cũng nghĩ về những mối quan hệ nhỏ bé ít ỏi của mình. tôi nghĩ về vài ba người bạn, dăm đứa em, vài cuộc hẹn đã lâu mà chưa thực hiện được. 

tôi nghĩ về cái quán nhỏ của người bạn, người anh, một người mà tôi rất quý. tôi hay đùa rằng chỗ này cái gì cũng cũ, kể cả chủ quán cũng đã đời 81 xa xôi. 

tôi cũng hay đùa rằng chỗ này cái gì cũng có chỉ không có phụ nữ.

chỗ này là cái nhà với giường cũ ghế cũ mọi thứ đều cũ. mọi thứ như được moi lên từ tám chục lớp bụi mờ ký ức. mọi thứ đều xa xôi nghiêng ngã mà cũng huy hoàng rực rỡ một thời.

ngồi ở chỗ này, tức cái quán, tức cái nơi tuổi già lầm lạc, tôi bảo chớ nhà này sặc mùi lũ giai già cô đơn. ngôi nhà quá tối, quá cứng, quá khô khan. ngôi nhà thiếu những đường cong, những nét mềm mại, thiếu dăm bảy thứ gì đó hoa hòe dung dị yêu đương. ngôi nhà này thiếu đàn bà, thiếu những cô gái. thiếu bàn tay chăm sóc của một ai đó thân thương. tôi hay chạy đi đâu đó rồi ghé qua, uống ly cà phê, ngó nghiêng dăm phút rồi lại đi. không gần gũi, không xa xôi, không thấy luyến lưu hay cách biệt.

tôi thích dăm ba bữa cơm giản đơn ở đây, thích vài câu chuyện không đầu không cuối, những thứ ngang phè cô độc ba mươi. tôi thích cả lũ ngồi cùng nhau đung đưa vài ba câu chuyện nhạt nhẽo về thế giới và sự yên bình, về việc làm sao để có thể ngủ với nhau rồi thản nhiên nói lời từ biệt, về cô gái hôm qua hôm kia và ngày mai ngày mốt, về những điều kỳ lạ trong một mối quan hệ và về những vô vọng nào đó không rõ.

thi thoảng rời khỏi vòng xoáy vũ trụ, tôi nghĩ về những ngày lầm lạc như vậy. và thấy ít ra thì cũng níu kéo chút niềm vui giản đơn trong tinh cầu đơn độc.

khuya khuya, thành phố ngoài kia vô chừng vắng lạ xa xôi. bây giờ là hai giờ sáng, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giả dụ bây giờ nếu iđó nhắn tin hỏi anh đang làm gì thì tôi sẽ nói tôi đang làm gì.

tôi không biết nữa, nói rằng anh đang khỏa thân và tay thì mân mê một thứ ngắn dài vô chừng nhưng anh nghĩ rằng em thích lắm.

hay nói rằng tôi chỉ nằm vậy, ngắm trần nhà và nhớ đến cô. còn cô có phải iđó không thì tôi không biết.thi thoảng có những thứ vượt ra ngoài tầm kiểm soát của vũ trụ mà chúng ta không cần phải biết.

vũ trụ chẳng qua cũng chỉ là một tập hợp những tinh cầu lẻ loi cô độc.

tôi và chúng ta, tất cả đều lẻ loi cô độc. 

1365 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi CONGTM09 , Tocluc8 người nữa
Bazoda
Chúng ta - những người đàn ông đã qua ba mươi thật cô độc nhưng may sao còn có cái gọi là chân thật
3 năm trước· Trả lời
Buon_cuoi_that
Thầy Hải viết lack nói chung là hay, mình là giai già đọc còn mê nữa là gái trê
3 năm trước· Trả lời
haithanhhcmpt
3 năm trước · Trả lời
Website liên kết