Avatar's Huongque933

Ghi chép của Huongque933

Nhớ hồi còn có mẹ

Mẹ ơi! con nhớ mẹ lắm! Xã hội này quá phức tạp, con thấy mệt mỏi, com muốn về nhà, nhưng căn nhà chúng ta đang ở không còn mẹ nữa rồi. Con nhớ! cái hồi còn có mẹ, được ngủ với mẹ, được ăn món mẹ nấu, được kể đủ thứ trên đời với mẹ, được nghe mẹ mắng, được... con muốn nhiều lắm mà không ai có thể đáp ứng được ước muốn của con nữa. 

Từ ngày mẹ mất, cuộc sống của con như thiếu vắng mặt trời, con sợ ánh sáng, con sợ con người,... con chỉ muốn sống trong bóng tối, thậm chí là không muốn sống trên đời, chỉ muốn đi theo mẹ. Đến bây giờ, nhìn cái xã hội chật chội và bon chen này, có quá nhiều thứ xấu xa xảy ra, quá nhiều thứ không như con ước muốn, nên con luôn muốn chạy chốn khỏi nơi đây.

Con nhớ khoảng thời gian có mẹ, con oai như cóc, nhưng ai cũng quý con, bạn bè, thầy cô, hay tất thảy mọi người trong làng. Con lúc nào cũng tươi cười với mọi người, lễ phép, ngoan ngoãn, ngây thơ, hồn nhiên. Bây giờ con không
giống như vậy nữa, con không muốn giao tiếp với nhiều người, không muốn cười nhiều, không muốn quan tâm ai,... Con không muốn gì cả, chỉ muốn mẹ sống lại. 
Con sống xa nhà nhưng cũng không ham muốn về nhà, vì về nhà nó lạnh lẽo và trống vắng, con luôn thấy thiếu cái gì đó mà không gì bù đắp được. Con từng nghĩ sẽ tìm lại cho mình niềm vui và quên đi mọi chuyện trong quá khứ. Nhưng thật sự sống trong lòng thành phố rộng lớn, nhộn nhịp, đông đúc, con muốn bước chân ra mà không tài nào đi nổi. 

Tuy còn còn buồn rất nhiều, nhưng con vẫn cố gắng sống tốt, vì căn nhà ấy vẫn còn có bố và em gái, con dành trọn niềm yêu thương còn lại cho 2 người đó. Con yêu bố, yêu em giống như yêu mẹ vậy. Con nghĩ phải trân trọng những gì mình đang có, không thể luyến tiếc mãi chuyện quá khứ. Tình yêu của mẹ con vẫn giấu trong lòng, không bao giờ quên. Con phải tự tìm niềm vui cho mình để sống tiếp thôi mẹ ạ!

2224 ngày trước · Bình luận · Loan tin
·  

0 bình luận

Viết bình luận mới
Website liên kết