Avatar's kioaoa

Ghi chép của kioaoa

16 Tuổi

(Copy và paste lại từ Yahoo 360 - Một ngày đã rất xa)

Có 1 ngày anh chờ bạn ở phố Nguyễn Trường Tộ, rồi ghé qua quán cafe đối diện Bệnh Viện Hồng Ngọc.

Có 1 đứa bán café chống tay lên cằm ngồi nhìn ra đường suy tư gì đó , 

anh hỏi “Để xe đâu nhỉ ?” , nó bảo “chú thích để đâu cũng được , để thế nào cũng được “.

Nghe có vẻ bất cần , gọi 1 Nâu đá nhâm nhi cùng mấy điếu thuốc.

Anh hỏi nó “Cháu pha café đấy hả ?”

“Sao hả chú ?”

“Nhạt – như nước lã ..”

Quán vắng teo – nó cứ ngồi nhìn vu vơ . anh hỏi “Sao mắt cháu to thế ?”

Nó chỉ cười, 

Nó bảo “Điện thoại cháu tự nhiên không nhận được tin nhắn – chú cho cháu mượn điện thoại để cháu nhắn thử xem nhận được không ?”

Thế là nó có số điện thoại của anh .

“chú tên là gì ạ ?”

“Huy - Nguyễn Quang Huy”

“Cháu tên là gì ?”

“Ngọc Anh”

…….
 

Anh về - nó nhắn tin “Cháu chào chú Quang Huy – Cháu là Ngọc Anh đây”

Anh nhắn lại “Chào cháu Ngọc Anh – Chú là Quang Huy đây”

…….

Vu vơ bẵng đi vài hôm anh lại đi qua Nguyễn Trường Tộ đón khách đi tour , Thấy nó vẫn ngồi chống cằm ở cái quán café vắng teo – anh vẫy chào nó “đang nghĩ gì mà suy tư thế hả cháu“

Không để nó kịp trả lời – anh phóng qua .
…….


Hôm qua bỗng nhiên nó gọi cho anh “Chiều nay cháu về quê – Có lẽ chẳng gặp lại chú nữa đâu ”

“Sao thế hả cháu – Bà chủ đánh đập chửi bới – hay bị đuổi việc?”

……. 

Chiều nó gọi “Chú à – cháu bị nhỡ xe – cháu đang ở Mỹ Đình – 1 ngày chỉ có 1 chuyến xe duy nhất về quê cháu thôi – lúc 1h – cháu phải ở đây đến ngày mai !”

“uh - thế thì quay về quán café đi và đợi ngày mai”

“Cháu không quay lại đó đâu – bà chủ bảo cháu – đi thì đừng trở lại”

“Thế phải làm sao bây giờ ?”

“cháu cũng chẳng biết nữa”

“cứ ở đó đợi đi – chú đang bận - chiều chú qua xem thế nào”

4h anh qua - Định sẽ đưa nó đến chỗ đứa bạn cho nó ở qua đêm rồi mai về quê . nhưng có vẻ như không cần nữa , nó có nhiều bạn làm ở quán phở ở Mỹ Đình .

“Đi ăn gì không ?”

“Cháu không đói ”

“Thế uống gì ?”

“uống gì cũng được .”
…….

Đưa nó đến cái quán CAM ở sau HITC . anh gọi Nâu đá , gọi cho nó 1 Nếp cẩm , và 1 đĩa Nem chua rán .

Café chán như con dán , Nem ăn như nhai rơm .

Ngồi nghe nó kể về nó – Nó nói – nó 16 tuổi ,quê Phú Thọ , xuống HN từ năm 12 tuổi ,đi làm thợ uốn tóc , rồi làm bưng bê café …

“cháu học đến lớp mấy thì bỏ ?”

“Không đi học” (nó nói dối – vì nó biết đọc tin nhắn mà)

“sao cuộc đời phải đau khổ thế hả cháu – sao không học hết lớp 12 rồi đi làm”

“đang làm café sao lại nghỉ”

“Mẹ cháu ốm”

“nhà mấy anh em”

“5 chị em – cháu là thứ 2”

“5 anh em thì cháu đâu cần phải về - những đứa kia không chăm Mẹ được à”

“Cháu về để đi vào miền Nam ”

“Đi miền nam làm gì hả cháu – vào đó cám dỗ lắm - về quê làm lại cuộc đời đi - về đi học lại đi”

“Làm lại gì chứ - Từ khi cháu 12 tuổi cháu đã không muốn sống rồi”

“sao ? năm 12 tuổi bị thằng nào nó lừa à ?”

“Thằng nào lừa cháu – cháu đâm chết - chỉ đơn giản là thấy chán thôi”

“Đi với chú thế này không sợ à – không sợ chú lừa à”

“Lừa gì ?”

“Cháu sinh ngày nào – sinh nhật đã qua hay chưa đến“

“2-9”

“vậy là chưa qua sinh nhật – nghĩa là cháu vẫn chưa đủ tuổi vị thành niên – chú không chơi với trẻ con – chưa đủ 16 tuổi , 3 - 9 – quay lại đây – chú sẽ cho biết thế nào là lừa – là dụ dỗ”

“Chú đi chơi thế này có sợ vợ không?”

“Chưa lấy vợ ”

“thế chú có người yêu chưa”

“Còn trẻ con - hỏi chuyện yêu đương làm gì ?”

“Cháu kể chú nghe chuyện của cháu nhé , có 3 thằng ngỏ lời yêu cháu , nhưng cháu không nhận lời ai , cháu từ chối hết, mỗi lần từ chối – cháu buồn – cháu lại đi uống bia thật say “

“Từ chối mà buồn thì chứng tỏ cũng thích ”

“Không thích ”

“Không thích mà lại buồn – mâu thuẫn quá – bán café cháu được nghỉ mấy ngày trong 1 tháng”

“1 tiếng trong 1 tuần vào ngày chủ nhật”

“1 tiếng thôi á – sao ít thế ”

“Bà chủ cho cháu nghỉ 1 tiếng để cháu đi nhà thờ - cháu đi đạo mà”

“ah – có lẽ vì thế mà mắt cháu buồn ”

“Vâng – ai cũng nói vậy”

Cái quán CAM này nó có cái bảng đính rất nhiều những mẩu giấy nhỏ ghi đủ thứ trên đời của những khách hàng để lại , anh lấy 1 tờ giấy rồi viết “Hôm nay 29-04-09 anh đến đây cùng 1 đứa con gái 16 tuổi”

Đưa cho nó ghi tiếp – nó viết “mình là đứa con gái 16 tuổi đây”

…..

 

“Đi về thôi – chú có chút việc bận“

“Tối chú có bận không – đi chơi đâu đó đi ”

“Ở nhà mà ngủ mai còn về quê – đi tối với chú nguy hiểm lắm”

…………..

Anh đưa nó về Mỹ Đình chỗ bạn nó “Về quê rồi đi học lại đi - đừng xuống HN hay vào Sài gòn nữa”

“3 – 9 cháu sẽ xuống HN gặp chú”

Anh cười - rồi phi xe đi đón Bố qua mấy của hàng vật liệu xây dựng tìm mua Cửa nhà tắm .Ghé qua cửa hàng số 305 Hoàng Quốc Việt .

Bà chủ có vẻ bận rộn - chạy đâu đó mà chẳng thèm bán hàng , đứa con gái phải ra trông cửa hàng cho Mẹ 

Anh thấy nó mặc đồng phục học sinh – đeo biển trường PTTH Cầu Giấy , anh ngạc nhiên là vì ở đất cầu giấy 7 năm rồi mà anh có nghe thấy trường này bao giờ đâu nhỉ.

Anh hỏi nó “Em ơi - trường PTTH cầu giấy nằm ở đâu nhỉ”

“Chỗ đường Nguyễn Khánh Toàn ấy ”

“Trường đó có lâu chưa”

“Em là khóa thứ 3”

“Em lớp mấy ”

“10 ạ”

“Lớp 10 - vậy là sinh năm 93 - 16 tuổi”

“Vâng ”

“93 là tuổi con CHÓ à”

Anh cố tình nói từ CHÓ to hơn những từ khác .

Nó cười típ hết mắt lại , nhe cái răng khểnh ra – nhìn xinh và dễ gần .

“Không phải Chó mà là Gà”

“uh nhỉ con gà công nghiệp”

vừa nói chuyện với nó anh và Bố vừa xem của.

“Bao nhiêu tiền cái cửa này”

Nó chẳng biết giá lại chạy đi hỏi Mẹ.

“350.000 ạ”

“Em tên là gì ?”

“Trâm Anh ạ”

“Trâm trong từ Châm chọc hay Trâm trong từ Trâu Bò”

Nó cười tươi hết cỡ - mặt tỏ lên vì ngại “Trâm trong trâu bò ấy”

………

“Bây giờ muộn rồi – anh chỉ xem thôi – mai mới qua lấy ”

………
 

Chiều nay – anh cùng thằng Long qua đó mua cửa .

Nó đi học , Mẹ nó bán hàng .

Anh chọn cửa rồi trêu Mẹ nó “Cháu là bạn Trâm anh đấy – không được bán đắt cho cháu nhé”

Mẹ nó nghe nhầm thế nào mà lại hỏi “Cháu là Thầy giáo à”

Anh định vâng ,nhưng thằng Long lại nói “Không – em gái anh ấy học cùng Trâm anh ..”

“Nhà cháu ở đâu ?”

Anh luống cuống định nói Dịch Vọng, nghĩ thế nào lại nói “Mai Dịch ạ”

“Cháu là bạn Ngọc anh hay Trâm anh hay Phương Anh”

“Sao toàn là Anh thế hả cô - vậy chắc cô là Lan Anh ạ”

“Phương Anh 84 , Ngọc anh 91 ,Trâm Anh 93”

“Cô ơi – cánh cửa này bao nhiêu – cháu lấy cái này”

“Thường thì cô vẫn bán 350.000 những chỗ người quen cô lấy 320.000 thôi”

“ơ - người quen được hạ giá ạ?”

Tự nhiên chẳng còn khoảng cách giữa người bán và người mua nữa , cô ấy đôn đả hẳn , nhiệt tình chọn cửa cho anh ,hồ hởi lắm.

Anh nghĩ “chắc là cô muốn con gái đi lấy chồng đây”

“Nhà cháu ở Mai Dịch chắc đất rộng lắm nhỉ - con gái cô là chỉ gả cho nhà nào nhiều đất thôi”

Anh cười (Cháu chỉ có 1 mảnh đủ ở thôi - anh nghĩ)

“Cháu lấy 2 cánh cửa này”

Anh trả tiền 650.000 – “Cô không phải trả lại đâu ạ” (tại vì cháu không phải bạn con cô đâu – Anh nghĩ)

Nhưng cô ấy vẫn trả lại và còn cho thêm 10.000 nữa .Nghĩa là anh được hạ giá 70.000 .chỉ vì anh là bạn con của cô .

“Thế này thì cô lỗ vốn à”

“Lỗ thì ko lỗ đâu - chỗ người quen mà – cháu đừng ngại – Chở đi đâu cô bảo người chở đi cho”

“Gần ngay đây thôi ạ - chỗ Cổ Nhuế ” (Hớ rồi – vì nhà ở Mai Dịch mà) anh chữa cháy “Cháu đang xây cái nhà trọ cho thuê ấy mà”

Chia làm 2 chuyến - mỗi chuyến bê 1 cái .

Anh bảo với thằng Long ,Nhanh nhanh – không Trâm Anh về là Bung bét hết - Lộ hết bây giờ .

Quen biết 1 ai đó đôi khi cũng thú vị thật .

Dù thế nào đi nữa – dù hoàn có cảnh khác nhau – nhưng 1 đứa con gái 16 tuổi thì vẫn luôn ngây thơ .

………..

Sáng - Ngọc Anh nhắn tin “Hôm qua cháu vui lắm đó là những giây phút đáng nhớ nhất trong lòng cháu – Cháu sẽ nhớ chú lắm đấy”

Anh cười - đúng là tuổi mới lớn - Tuổi đá buồn - nhạy cảm và dễ dung động.

Chiều - Thằng Long đánh đề 93 – 16 - Trượt nhe răng 
3471 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi saik , YunyNguyen
saik
Thik con bé này thật
9 năm trước· Trả lời
Website liên kết