Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Hai tám không bốn mười một

1. Cô gái nhắn tin "Hoi nay tren duong ve em thay mot ba gia ban ve so ngoi khoc, co may nguoi bu quanh. Em dinh ghe vao giup ba nhung roi nghi may nguoi kia se giup ba, ma em thi met qua, nen ve luon. Vay co sao khong ha anh? Em thay ba khoc, ma ba lon tuoi lam roi. Toi nghiep qua. Hay bay gio em quay ra do nhi?"

Anh suy nghĩ về nước Mỹ rồi trả lời "Neu em ay nay khong yen, thi em cu chay ra do, dem cho ba mot chai nuoc suoi, mua cho ba mot hop com, mua giup ba 2 to ve so..." 

Tin nhắn trôi đi, mọi thứ im lặng. Lát sau như bao nhiêu lần khác, anh nhắn hỏi cô gái em đang làm gì hả em, có ra đó không. Cô gái trả lời ba không cho em đi, ba nói người ta lừa đó... 

Đó là cái hôm trước ngày TTO đăng bài Lật tẩy “màn kịch” thương tâm". Thật sự là thương tâm. Thương tâm cho những người bị lừa bởi màn kịch thương tâm, thương tâm cho TTO, thương tâm cho bà bán tàu hủ, và thương tâm cho rất nhiều thứ. Nhiều thứ gì đó mà anh không biết phải gọi tên là gì, chỉ biết là nó rất thương tâm. Thương tâm, thương tâm, thương tâm.

Thật ra, anh chẳng suy nghĩ gì nhiều, anh chỉ thấy nó hơi sao đó. Anh đọc lại một bài viết của Đoàn Công Lê Huy, đâu đó hồi lâu lắm. Bài viết có tên "Cứ giữ trong em lòng tin yêu". Anh đã nghĩ, hay mình gửi cho cô bài viết này... Rồi thôi.

Anh lại nhớ những bữa mình chạy ngoài đường, có bạn chạy theo nói anh ơi em thế này thế nọ anh giúp em cho em mượn ít tiền đổ xăng đi về. Những bạn đó toàn là xui xẻo, vì những lúc đó trong túi anh không sẵn tiền. Khổ, đẹp giai bao giờ cũng nghèo. 

Có bữa, anh moi sạch túi cũng chỉ nhét được cho một bạn giai quần áo lắm lem như dân phụ hồ hai chục ngàn nói đổ xăng đi rồi về.

Có bữa thì dẫn một bạn gái chắc gấp rưỡi tuổi anh đi đổ một lít xăng, rồi dúi vào tay hai chục ngàn nói chị cầm dằn túi, còn nhiêu thôi.

Nói chung là cũng dzui, dù hơi tiếc. Gái dẫn đi ăn mới thấy hết tiếc, mới thấy không sao, nhìn các bạn quay xe chạy đi nói anh ơi anh tốt quá há há (có cười thầm mình ngu quá hay không thì anh cóc care) là thấy lòng nhẹ cbn nhàng ít nhiều. 

Vậy đó.

 

2. Thi thoảng đọc một đoạn văn của gái, thấy hay hay mà buồn buồn. Ví dụ như đoạn sau:

"Có một thời, chưa lâu lắm, có một người con trai sống ở phía tây thành phố, khi có việc phải lên khu trung tâm, anh hay ghé qua nhà tôi ăn cơm. Tôi vốn biết anh không thích ăn nhiều dầu mỡ, cố gắng nấu một hai món thật giản dị, nhưng ăn phải thật thanh. Và nhìn vào bát canh, vào đĩa rau xào, cố gắng không bao giờ để anh có cảm giác có dầu mỡ. Hạnh phúc, với tôi, là một thời điểm nào đó, mình mong thời gian ngừng lại, để có thể làm mãi công việc mình đang làm, ngồi mãi với cái người mà mình đang ngồi cùng... Có hôm, ăn cơm xong, ngồi gõ thìa lốc cốc, ngoài sân sau nắng xuyên qua cành hoa đại của nhà hàng xóm thành những vạch đung đưa, tôi biết mình hạnh phúc. 

Bà nội tôi là con gái Nam Định, bà có bốn cô con gái, và cô nào cũng khéo léo. Bà không triết lý nhiều, bà cứ dạy các cô những thứ mà bà biết. Sau này cô em kế bố tôi, học sư phạm văn, có "thuyết minh" tư tưởng của bà- cũng giống như một câu châm ngôn nào đó "đường vào tim đàn ông đi qua dạ dày". Có lẽ không chỉ tim đàn ông mà cả tim trẻ con, tim phụ nữ, đều phải đi qua cửa ngõ dạ dày thì phải. Tuổi thơ của tôi là những ngày rằm tháng giêng, mồng ba tháng ba hay hai ba tháng chạp, đi học về, thế nào trong nhà cũng có một thứ gì đó, ăn rất ngon. 

Khi người con trai ở phía tây thành phố không còn đến nhà tôi ăn cơm nữa. Tôi chuyển nhà, bếp của nhà mới nhìn ra ban công, có hôm đang nấu ăn, nhìn ra ngoài ban công đầy nắng, nắng xuyên qua cành phi lao, thành những đốm nhảy lung linh. Tự nhiên nghe nước mắt rơi lộp độp trên rổ rau đang nhặt dở. Sau đấy, phải đến cả năm, sáu tháng tôi không nấu ăn. Cứ mỗi lần vào bếp, là có một nỗi sợ hãi không thể gọi thành tên dâng lên trong lòng. Tại sao tôi đang ở đây, tại sao tôi lại đang làm tất cả những thứ này- mỗi một mình. Và tại sao có những thứ tuột khỏi tay nhanh đến nỗi không thể hiểu nổi.

Sau này, có một người bạn mời tôi đến nhà ăn cơm. Tôi nói trước là "em không vào bếp đâu nhé". Anh bảo "không sao, anh sẽ nấu cho em ăn". Nhìn anh cắt thịt bò bỏ vào xào, tự nhiên tôi nghe mắt mình cay. Khi chào anh về, tôi có hỏi anh là trong tiếng nước A, làm thế nào để nói "em cảm ơn anh nhiều lắm, em thấy như được về nhà, như là trong gia đình".

..."

 

Đoạn này của một bạn nghệ danh là Koala, hoạt động ở Tathy viết. Thi thoảng, đọc những đoạn như thế này, thấy hay hơn một tỉ lần đọc một cuốn sách. Một cuốn sách kiểu như của nữ văn sỹ Gxx chẳng hạn.

 

3. Anh chơi ở một cộng đồng mạng. Chủ yếu là post cái này cái kia và dòm người ta chơi với nhau. Thấy một bạn post bài thơ "Những phút xao lòng" lên mà quên ghi tên nhà thơ mới ngạc nhiên. Bài này của Thuận Hữu mà anh đồ rằng nó quá nổi tiếng, các bạn chắc đều biết. Bạn này giải thích này nọ, nói chung rất chướng tai nhưng mà anh cóc care. Có care cũng cóc làm được gì.

Anh chỉ nhân tiện tìm đọc lại vài bài của Thuận Hữu. Rồi đọc Nếu mẹ biết, tự nhiên thấy thích. Thích muốn chết.

Anh biết mình lang thang như thế mẹ rất buồn 

Thời gian như con dao cứa vào lòng mẹ 

Nhiều đêm ngủ anh ước mình hóa trẻ 

Và thèm muốn vô cùng cái tuổi sống vô tư 

Nhưng những cái qua đi còn lấy lại được bao giờ 

Thời gian vẽ nét chì trên khuôn mặt 

Những nét chì cong queo ngờ ngệch 

Đồ thị cuộc đời khắc nghiệt thế sao?

Tháng năm ơi, ai nhớ tháng năm nào 

Anh từ giã từ tuổi thơ làm người lớn 

Tuổi thơ vương chút buồn bâng khuâng kỷ niệm 

Như dấu chấm mơ hồ, xa lắc xa lơ...

Người con gái anh yêu của thuở hẹn hò 

Giờ gặp lại vẫn thẹn thùng cúi mặt 

Cái thẹn thùng ngày xưa giờ đây không chân thật 

Tháng năm đổi khác rồi, anh cũng đánh mất em...

 

Thích muốn chết mà hình như cũng buồn muốn chết.


3388 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi sieunhannho , VuonChuoi10 người nữa
Website liên kết