Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Viết nhảm

Cái hồi thân nhau lắm, những bữa hai đứa ngồi thắp nến tâm sự dưới ánh trăng, cô nói dí anh chớ coi cô đẹp dzậy, dũng cảm dzậy chớ cô sợ máu, ghét nhìn kim tiêm. Anh cười nói chớ í chời, em mà dũng cảm. Cô xì xì nói chớ không dũng cảm sao dám chơi dí anh, nhìn ghê thấy mồ.

Anh ừ he nói thì em dũng cảm, ủa mà em sợ kim tiêm dzậy sao có thể lấy thân mình ra giúp đời, hiến máu mình để giúp nhân dân. Cô xì xì nói kệ em kệ em. Anh nhìn cô bằng cái nhìn thấu hiểu sâu sắc nói chớ thôi anh hiểu rồi, em sợ kim tiêm không trúng mạch máu mà trúng vào vị trí khác, máu không ùa ra mà mỡ trào ra chớ gì. Cô cười hi hi hi nói đúng rồi đúng rồi đoạn đập anh trào máu sau đó hai đứa ngồi ngắm trăng rất hạnh phúc. Từ đêm đó mà hai đứa thấu hiểu nhau nhiều hơn. Anh bảo, đêm đó là Đêm trăng đẫm máu.

Mùa đông, anh không còn ngồi bên cửa sổ ngắm trăng. Anh cũng không thắp nến. Thắp nến ngồi một mình rất sến, anh nghĩ vậy. Ngồi hai mình cái sến nó chia đều, thành ra đỡ hơn. Sến mà chia đôi thì người ta gọi là lãng mạn. Ai mà không thích lãng mạn?

Mùa đông, anh nằm trên võng đung đưa qua lại mà nhớ cô.

Anh nhớ, có lần anh nhìn cô đắm đuối nói chớ í chời sao mặt em nhìn ngu dữ, thương quá thương quá. Cô nghe anh khen mà mỉm cười hạnh phúc. Anh đồ rằng lúc đó cười mà bụng cô chắc muốn mần thịt anh lắm mà tại anh đẹp nên cô tha.

Anh nhớ, có lần anh nhìn cô đắm đuối nói chớ í chời em biết hem ngày xưa còn trẻ anh nghĩ mình sẽ thương một em xinh đẹp một chút, xì tin một chút, hot hot sexy sexy một chút, nhưng mà giờ lỡ thương em rồi đành vậy chớ biết sao. Tuy nghe nó hơi hơi tiểu thuyết một chút, điêu toa một chút nhưng mà anh nói thiệt. Ngày xưa đời nào anh nghĩ anh sẽ thương cô. Đời nào anh nghĩ. 

Đời nào anh nghĩ rằng mình sẽ thương một ai đó ngoài Moon Young Geun, Liu Yi Fei hay Brooke Shields, những tình yêu to lớn của đời anh. Đời nào anh nghĩ.

Đời nào anh nghĩ tự dưng một ngày đẹp giời nào đó, từ dưới đất chui lên cô ngồi cạnh anh chẳng nói chẳng rằng cười hặc hặc nói anh ơi đàn ông không biết khóc, mạnh mẽ lên anh ơi anh ơi. Éo le quá chẳng biết làm gì nữa, anh chỉ nhẹ nhàng tựa vào đầu cô rồi cbn lặng thầm nuốt lệ vào tim. Và tất cả lặng im. 

Mùa đông, mùa đông hình như đã hết. Anh lại nhớ những ngày mùa xuân, những ngày đã qua, những ngày chưa tới...

Tự dưng, anh thèm một bữa tối lãng mạn hai đứa ngồi thắp nến ngắm trăng sao gì đó. Nếu trăng sao không có, thì ngắm nhau cũng được... Chẳng để làm gì, ngồi một mình nhớ nhung nó sến sến làm sao, chia đôi ra cho nó tình cảm vậy thôi.

Vậy thôi mà thèm muốn chết. Nhưng mà đẹp giai quá thành ra không chết. Không chết chẳng biết phải làm gì. Rất nhiều khi anh chẳng biết mình phải làm gì?

Phải làm gì, phải làm gì?

Thôi thì, làm thơ tình vậy.

đã rất lâu rồi 

từ hơn mười ngàn năm về trước

khi loài người còn chưa sinh ra

khi chúng ta

chỉ là hai hạt bụi

anh đã thương em...

3492 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi KazRp , h2o4 người nữa
cuong205a
tha thiết wa'
9 năm trước· Trả lời
VuonChuoi
mùa trăng nào cũng có máo =]]
9 năm trước· Trả lời
Website liên kết