Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Chơi dí kiến

Anh đang ngồi uống cà phê lề đường.

 

Cách anh chừng mười mét là một gốc cây. Cạnh gốc cây có gã đàn ông ngồi ôm gối nhìn chăm chú dưới đất.

 

Gã đang nhìn gì? Anh hỏi rồi tự tìm câu trả lời. Chắc thằng cha này đang chơi dí kiến. Cũng buồn, trời đẹp nắng đẹp như dzầy mà hông ngắm lại ngồi đó chơi dí kiến, chắc chả bị man man.

 

Rồi anh thở dài, ai trên đời này không một lúc nào đó bị man man. Thi thoảng anh cũng thấy mình man man.

 

Anh nghĩ giá như ngày nào cũng dư thời gian để chơi dí kiến, để ngắm kiến bò, chắc là anh hạnh phúc lắm. Có những lúc anh chỉ muốn mình được ngồi ngắm kiến bò suốt cả ngày. Thiệt ra ngắm kiến bò có gì thú vị. Không có gì thú vị, chỉ có điều nó giết thời gian hơi bị hay.

 

Đột ngột, anh run lên, mặt anh biến sắc. Anh thở dài thò tay vào quần và móc nó ra. Cô nhắn cho anh "Anh dang o dau? Anh dang lam gi? Anh da an gi chua? Anh co nho em khong?"

 

Anh đứng dậy nhìn lên trời cao. Trời rất cao, rất trong và nắng chói chang.

 

Anh không trả lời tin nhắn. Anh nhìn gã đàn ông đang ngồi nhìn chăm chăm xuống mặt đường. Có thật là gã đang chơi với kiến, đang nhìn chúng bò tới bò lui hay không?

 

Anh nhìn đồng hồ, chưa đến năm giờ chiều. Tự nhiên anh nhấn "Anh chang lam gi het, anh dang choi voi kien thoi" rồi gửi cho cô. Gửi xong anh phì cười, nghĩ là mình man thật.

 

Cô nhắn lại "Kien la anh nao, em co quen khong? Anh lam gi do? Em nho anh lam. Nho anh den phat khoc." Anh thừ người ra, mặt anh đơ đơ. Tự nhiên anh chẳng biết phải nói gì với cô. Nói rằng "kien" là "kie^'n", anh đang chơi với kiến. Đang chơi với kiến vì không ai chơi với anh. Nhắn rằng anh cũng nhớ cô đến phát khóc. Nhắn rằng cô đi xe về nhà cẩn thận, đường rất đông. Nhắn rằng về nhà thì nhớ nhắn cho anh biết, nhớ phải ăn cơm. Ăn cơm rồi thì nằm xem tivi hay nghe nhạc gì đó cho thoải mái, cả ngày mệt lắm rồi đó biết hông. Rồi cô phải ngủ sớm, ngủ một giấc thiệt ngon, nằm mơ thấy anh chứ đừng thấy con gián.

 

Anh thở dài, rồi anh nhắn cho cô "Em dung khoc. Anh cung nho em."

 

Anh bước lại gần gã đàn ông, ngồi xuống cạnh gã. Cũng ngồi bó gối, mắt nhìn chăm chăm xuống đất.

 

Đàn kiến vẫn bò đi, bò đi. Và anh đếm "Một, hai, ba, bốn, năm..."

3590 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi Achilles , kun_vincent6 người nữa
VuonChuoi
mình cũng thở dài,
anh cũng nhớ em lắm
9 năm trước· Trả lời
ntvim88
May là mình còn có nhiều việc hơn để khỏi phải "choi voi kien"
9 năm trước· Trả lời
xiaoxian
mình cũng muốn ngồi đếm kiến :'(
9 năm trước· Trả lời
Website liên kết