49 Bình luận
  • mtmedia

    E cũng mới ngoài 30 1 chút. Gia đình cũng ko thuận lợi, ông bà ly thân ở 2 tình khác nhau đã 23 năm lại có người chị bệnh liệt giường. Năm 25 tuổi là thời gì đen tối nhất của em, tưởng chừng như có lúc buông xuôi rồi, nhưng may lộc các cụ phù hộ cho. Năm 27 tuổi sự nghiệp em bắt đầu đi lên, 29 tuổi mua xe, 31 tuổi lấy vk, sang sửa đc nhà cửa cho cả bố lẫn mẹ, mua sắm cho ông bà mọi thứ cần thiết, còn em với vk lấy nhau cũng ở riêng ( ở luôn Cty của em ). E cũng như trong bài đôi lúc mình cũng tự mãn, nghĩ mình giỏi, nhưng chỉ là nghĩ thôi, còn ra ngoài luôn luôn tự nhắc bản thân phải khiêm tốn.

    Rồi khoảng hơn 1 năm trước CLB cầu lông của em ( đang có 6 người ) có 1 ông em sinh năm 97 xin ra nhập, lúc mới đến cu cậu trông đẹp trai, mặt cũng non, mặc quần áo phông bt, đi chơi thể thao nên ko có phụ kiện gì, Cầm cái vợt cũng bt, ko ai biết tên là gì, đi đôi giày mua có hơn 100K. Ông em xin chơi cùng, bạn em chủ tịch CLB lúc đầu ko cho, vì nó đánh gà quá, nhưng nó ngoan, đến lúc nào cũng chào mọi người, nói gì cũng chỉ dạ vâng, cũng vui tính. AE đồng ý cho ku cậu tham gia, lúc đầu còn nghĩ nó là sinh viên ( bọn em thuê sân đánh trong khuôn viên 1 trường Đại Học ) nên còn nói luôn với ku em là chịu khó đi cho đều, CLB ít người nên đi ít ko đủ người chơi, còn đóng góp hàng tháng em có thì đóng, bọn anh ko thu của em đâu, miễn là em đến chơi đều đều là đc.

    Sau mấy lần đi ra ngoài thấy có 1 con Mes E dạo này ko hiểu sao hay đỗ ngoài cổng, cũng ko biết là của ai, vì chơi ở đây lâu ko thấy ai đi Mes. Rồi sau khoảng hơn chục hôm thấy ku em đi ra, leo lên con Mes phóng đi, ae đều trầm trồ cả.

    Tự nhiên mình thấy mình còn thua xa ku em. Tìm hiểu thêm thì càng phục nó, cũng 2 bàn tay trắng gây dựng cơ nghiệp, mới 23 tuồi, cực điềm đạm.

    Nói chung là đến tuổi 30, mây tầng nào thì gặp mây tầng đó. Cuộc sống bắt đầu phân cấp rõ ràng, rất khó để giữ lại đc những mối quan hệ với những người mình quý mà tài chính của mình và họ quá chênh lệch.

    Sức khỏe bắt đầu có vấn đề, chắc chắn qua 30 đàn ông có ít sự nghiệp cái cần lo lắng là sức khỏe của bản thân. ...... Thôi dài quá chả nói nữa . Hi

  • SamSam

    - 25 tuổi đặt mục tiêu trước 30 tuổi phải có 1 triệu đô, tự do tài chính.

    - 30 tuổi thầm nghĩ "đm lúc 25 tuổi mình viển vông vcl"

  • phuocvnh

    18 tuổi, ước mơ có 100tr (2002).

    Tuổi 3x sợ nhất là đình trệ. Mình làm ở sgon đến 33 tuổi thì thấy công việc cứ đều đều, cái cảm giác mục tiêu phía trước không còn nữa. Thế là quyết định đi một nơi khác thử sức, chọn lựa cuối cùng là NZ. Ở đây được gần 4 năm. Các mục tiêu giờ cũng đã hòm hòm. Giấy tờ định cư đã xong, công việc như ý. Con cái hòa nhập tốt. Không biết 2, 3 năm nữa sẽ như thế nào. Mà lúc đó cũng đã gia nhập 4x rồi.

  • SamSam

    - 25 tuổi đặt mục tiêu trước 30 tuổi phải có 1 triệu đô, tự do tài chính.

    - 30 tuổi thầm nghĩ "đm lúc 25 tuổi mình viển vông vcl"

    • hoidulich

      @SamSam Năm nay bác nhiêu rồi, kế hoạch tự do tài chính ok không bác

    • SamSam

      @hoidulich Em 34 t, có vợ con, có nhà, có xe, có dư nợ bank

    • somong1

      @luckyshoesmart cùng tuổi, lại cùng cảnh ngộ với bro.

    • doiepdut

      @SamSam SV mới ra trường: làm giàu không khó.

      Hơn chục năm sau: hồi đó lỡ lời 😁

    • tttue

      @SamSam mới có triệu đô mà đã không chịu nổi. Nghe chị Hằng nói nghìn tỷ chắc chết vì nhục mất

    • haolvht

      @luckyshoesmart 35 cuốn, có nhà nhỏ, đất 3 lô có chung với bạn, có nợ ngân hàng, túi hiện nay là không khi nào có tiền. Cho nên nhiều khi ko phải cứ ôm đất hết là tốt đâu bác, gặp lúc cần thanh khoản bđs ko nhanh được, nên em nghĩ ko nên để hết 1 rổ bđs mà nên chia sang cp 1 phần, khi cần cp bán cái rẹc ko như đất nhiều khi bán lỗ cũng ko ai xúc.

  • dachieu

    So vậy làm gì, mỗi người 1 hoàn cảnh mà

  • xquynh

    Em đang lạnh lưng khi nghe các bác nói đây, 25 tuổi chưa nghĩ được gì nhiều

    • truongthanh23

      @xquynh Sống một lần thôi, tuổi sống thoải mái đi bạn

    • haolvht

      @xquynh nếu muốn 5 năm sau ko phải nghĩ nhiều thì bây giờ nên nghĩ đi là vừa, đến khi đó nhìn lại bạn bè cũng tuổi mới thấy, ông nào mà sau 25 rồi vẫn ham chơi, trẻ trâu thì càng về sau càng phải nghĩ nhiều!

  • nhatlamottit

    Các bác 40t review cái

  • knight13

    giá mà khôn

  • atcm

    Từ 20 đến 30 mình trầm cảm nặng, nhiều lần muốn tự tử, nên chưa kịp nghĩ 30t mình sẽ như thế nào thì qua mốc 30 cmn rồi

  • mtmedia

    E cũng mới ngoài 30 1 chút. Gia đình cũng ko thuận lợi, ông bà ly thân ở 2 tình khác nhau đã 23 năm lại có người chị bệnh liệt giường. Năm 25 tuổi là thời gì đen tối nhất của em, tưởng chừng như có lúc buông xuôi rồi, nhưng may lộc các cụ phù hộ cho. Năm 27 tuổi sự nghiệp em bắt đầu đi lên, 29 tuổi mua xe, 31 tuổi lấy vk, sang sửa đc nhà cửa cho cả bố lẫn mẹ, mua sắm cho ông bà mọi thứ cần thiết, còn em với vk lấy nhau cũng ở riêng ( ở luôn Cty của em ). E cũng như trong bài đôi lúc mình cũng tự mãn, nghĩ mình giỏi, nhưng chỉ là nghĩ thôi, còn ra ngoài luôn luôn tự nhắc bản thân phải khiêm tốn.

    Rồi khoảng hơn 1 năm trước CLB cầu lông của em ( đang có 6 người ) có 1 ông em sinh năm 97 xin ra nhập, lúc mới đến cu cậu trông đẹp trai, mặt cũng non, mặc quần áo phông bt, đi chơi thể thao nên ko có phụ kiện gì, Cầm cái vợt cũng bt, ko ai biết tên là gì, đi đôi giày mua có hơn 100K. Ông em xin chơi cùng, bạn em chủ tịch CLB lúc đầu ko cho, vì nó đánh gà quá, nhưng nó ngoan, đến lúc nào cũng chào mọi người, nói gì cũng chỉ dạ vâng, cũng vui tính. AE đồng ý cho ku cậu tham gia, lúc đầu còn nghĩ nó là sinh viên ( bọn em thuê sân đánh trong khuôn viên 1 trường Đại Học ) nên còn nói luôn với ku em là chịu khó đi cho đều, CLB ít người nên đi ít ko đủ người chơi, còn đóng góp hàng tháng em có thì đóng, bọn anh ko thu của em đâu, miễn là em đến chơi đều đều là đc.

    Sau mấy lần đi ra ngoài thấy có 1 con Mes E dạo này ko hiểu sao hay đỗ ngoài cổng, cũng ko biết là của ai, vì chơi ở đây lâu ko thấy ai đi Mes. Rồi sau khoảng hơn chục hôm thấy ku em đi ra, leo lên con Mes phóng đi, ae đều trầm trồ cả.

    Tự nhiên mình thấy mình còn thua xa ku em. Tìm hiểu thêm thì càng phục nó, cũng 2 bàn tay trắng gây dựng cơ nghiệp, mới 23 tuồi, cực điềm đạm.

    Nói chung là đến tuổi 30, mây tầng nào thì gặp mây tầng đó. Cuộc sống bắt đầu phân cấp rõ ràng, rất khó để giữ lại đc những mối quan hệ với những người mình quý mà tài chính của mình và họ quá chênh lệch.

    Sức khỏe bắt đầu có vấn đề, chắc chắn qua 30 đàn ông có ít sự nghiệp cái cần lo lắng là sức khỏe của bản thân. ...... Thôi dài quá chả nói nữa . Hi

  • att

    Sống vậy khổ lắm, vì xung quanh lúc nào cũng có người hơn mình!

  • chickhicks

    Tôi - Kiếm Phong Kim. Chưa có nhà, có xe vs vài miếng đất. Dư nợ 6 tỷ. Nhìn bên ngoài cũng chẳng ai nghĩ e nợ Bank nhiều thế. 5 năm trước ko nghĩ mình như thế này. Sức khoẻ sa sút nhiều hơn

  • cuccu1

    25t Teacher - mong muốn tột cùng là dứt bỏ và có cuộc sống tự do, thèm được làm việc gì như mấy anh chị ra ra vào vào mấy tòa nhà to to ở HN.

    30t Designer - đạt được mong muốn tuổi 25, tiền lương và làm thêm tối mặt tối mũi chỉ đủ trả tiền thuê nhà và mua sữa cho con. Biết muốn tự do cần phải có rất nhiều tiền.

    35t Trader - chờ đến 40t sẽ viết tiếp

  • minhtoanqtm

    ko nghĩ thì thôi, nghĩ thì mệt vcl. Người khống có thì áp lực phải có cái này cái kia, có chút rồi thì muốn nhiều hơn, lại càng phải áp lực hơn. Thuận lợi thì ko sao, như đợt dịch này càng làm ăn lớn càng dễ nợ nần chồng chất, phải gồng gánh muốn bở hơi tai

  • dinhloi

    25 trẻ trâu nợ mấy tỷ thôi.

  • taoaman

    Sắp qua tuổi băm rồi, sự nghiệp tiền tài chả có gì chỉ được cái nhiều trải nghiệm

  • KiuPit

    Trước đây Trái Tim Việt Nam Online cũng hay có mấy mục hỏi như vậy

    .36 - đi lên từ số 0 .

    .Không phải tài giỏi lắm nhưng đủng đỉnh chắc chắn mà đi lên

    .May mắn tận dụng được vài "cú hích" quan trong sự nghiệp.

    .Cuộc sống ít áp lực vì biết tự tạo niềm vui và không quá câu nệ.

    .Luôn luôn có phương án B trong mọi tính toán

    .Gần đây cảm thấy càng già càng hư

  • Luster

    Các bác linkhay giờ già rồi nghĩ gì tới tuổi 30t, vừa lười vừa yếu còn chả muốn nghĩ xem viết gì

  • phuocvnh

    18 tuổi, ước mơ có 100tr (2002).

    Tuổi 3x sợ nhất là đình trệ. Mình làm ở sgon đến 33 tuổi thì thấy công việc cứ đều đều, cái cảm giác mục tiêu phía trước không còn nữa. Thế là quyết định đi một nơi khác thử sức, chọn lựa cuối cùng là NZ. Ở đây được gần 4 năm. Các mục tiêu giờ cũng đã hòm hòm. Giấy tờ định cư đã xong, công việc như ý. Con cái hòa nhập tốt. Không biết 2, 3 năm nữa sẽ như thế nào. Mà lúc đó cũng đã gia nhập 4x rồi.

  • Vdual

    Em thì sắp 31 rồi, 1 vợ 1 con ở nhà ông bà ngoại nuôi. Công việc thì có nhưng vẫn đang tìm cách để về quê gần gia đình (đã về 2 lần nhưng đều phải quay lại Hà Nội). Do không có áp lực gì quá lớn về tài chính (bố mẹ nhiều tuổi nhưng có lương, vợ con thì ở nhà ngoại) nên không có động lực để kiếm tiền (hoặc trình độ chỉ được đến như thế). Đôi khi thấy thua kém bạn bè, nhưng tặc lưỡi “vậy là đủ rồi” rồi lại cho qua.

  • Fej

    25 ngày làm 2 nháy ko vấn đề, 30 tuần làm 1 nháy là thấy mỏi c

  • huyhoiham

    Mốc 30 + cũng chả biết nói gì vì lên bờ xuống ruộng quá nhiều, có khó khăn gì thì tháo gỡ dần dần thôi. Mình 29 tuổi lấy vợ xong thì hết khó khăn chuyện con cái mất mấy năm đến chuyện tìm việc ở tỉnh đến đầu năm nay thì vợ bị tai biến liệt nửa người

  • hieu_3x

    30 tuổi sau chuỗi ngày phiêu bạt mình mới định hướng được, lấy vợ, làm việc như trâu chó và nghĩ tới tuổi 35 nghỉ hưu. Đến hiện tại tuổi 35 nghĩ thôi kiếm được bao nhiêu thì kiếm không quan trọng nữa.

  • Scouter

    35 tuổi, cảm giác tiền bạc chỉ là những con số,

Website liên kết