22 Bình luận
  • mtmedia

    E về quê vợ là 1 bản làng ở 1 huyện nghèo Cao Bằng, Mọi người ở đó hầu hết vẫn dùng ĐT khá cùi bắp, thập chí là cục gạch là chủ đạo. Có điện, nhưng mạnh internet rất hạn chế, Rừng còn rất nhiều, mọi người ở nhà gạch xi cát xen lẫn gỗ, nói chung là cuộc sống tự cung tự cấp rất nhiều, ít buôn bán và ngoại thương ko đáng kể, đông bào dân tộc là chính và rất nhiều người không nói đc tiếng Việt tốt, mình nói họ cũng hiểu nhưng ko nói lại đc ( tiếng Việt nhé chứ ko phải tiếng Kinh ), mọi người thường chung tay giúp nhau 1 việc lớn như xây nhà, ngả lợn ngả trâu......

    Trẻ con thì nhiều thú chơi, các trò chơi khá giống ở dưới xuôi nhà em ( ngoại thành HN ) cách đây khoảng 25-30 năm. Nói chung là mới lên khá vui vẻ, lúc nào cũng có thú vui, cây cối phong cảnh cực đẹp, vào rừng cũng là 1 trải nghiệm hay, bắt cá suối hay đi kiếm cây rừng.

    Ban đầu e cũng nghĩ thật HP, vì có thể nó cũng hợp tính em, em thích hoài niệm và thích cây cối, thích gần gũi với thiên nhiên. Nhưng đến khi bị sốt vì đi mưa về, hiệu thuốc ở khá xa, tầm 10km và tối thì ko đi đc vì điện đường ko có và trời mưa phùn gió bấc. Nằm ốm như con dệp 3 hôm, toàn uống lá này lá kia, e thì nghĩ là do em tự khỏi là chính chứ mấy cái kia mình có vẻ ko hợp. Rồi đêm ngủ rét vkl ra đc, muỗi thì khỏi phải bàn, to như con ruồi, máy sưởi thì ko bật đc do điện khá yếu, rồi vấn đề đi lại rất khó khăn và bất tiện lúc trời mưa. Trên này nhiều đồ ăn tươi ngon, nhưng chế biến rất dở, nguyên phụ liệu hạn chế. Rồi cái xe máy hỏng đi vài KM mới có hiệu sửa, đồ thì ko có lại phải tự chế, người thì ngày càng đông, rừng hẹp dần và ngày càng bị tàn phá vì người dân khai thác bừa bãi, ở cái huyện miến núi mà có cả lũ các bác ạ, mà tầm 15 20 năm nay bắt đầu mới nhiều, mà lũ quét thì kinh ntn các bác cứ lên GG tìm hiểu nhé. Mỗi lần lũ là coi như ăn c** luôn, ko đồ ăn ko điện ko mạng và rất dễ bị biệt lập với bên ngoài vài ngày, Lúc ấy mà ốm đau cần đi viện là thôi cho ra đồng luôn. Đàn ông thì uống rượu cực nhiều, rất rất nhiều ông ( tỷ lệ cực cao so với dân số ) luôn trong tình trạng có men rượu, vào nhà bạn bè chơi thay vì uống nước chè nước vối thì ở đây auto là rượu, nên lúc nào họ cũng vui. Con người nhận thức khá kém, kiểu như IQ thấp vì ko đc giáo dục đoàng hoàng và học hành, em thì vẫn thấy họ vui vẻ và hạnh phúc nhưng những người đc đi ra ngoài, như vk em chẳng hạn là họ không về luôn vì thiếu thốn quá, con người ở đây cũng ko có ý chí vươn lên, phụ thuộc nhiều vào nhà nước, vào rừng, vào thiên nhiên. Nhưng có 1 điểm giống như trong bài viết là có vẻ họ lại thấy hạnh phúc, ít khi thấy họ buồn, nói về kinh tế chính trị hay những thứ bên ngoài có vẻ họ chẳng quan tâm, có lẽ chúng ta biết nhiều quá nên chúng ta không thấy hạnh phúc. Biết ít thôi, ngu ngu thì có khi sống hạnh phúc an nhàn hơn các bác ạ,

    Nhưng đc cái là tuổi thọ ở đây khá thấp các bác ạ, ít thấy ông nào đc đến 80 lắm, tầm 60 70 là ra đồng ở với nhau hết rồi, trên 80 may ra có mấy bà thôi chứ ông thì hiếm lắm

  • thanhcongfs

    Có tham nhũn không nhỉ ???

  • motbit

    Hạnh phúc vì chưa biết hạnh phúc là gì

  • kedienro
    Một nghiên cứu mới đây về tình trạng bạo lực đối với phụ nữ tại Bhutan do Ủy ban Quốc gia về Phụ nữ và Trẻ em (NCWC) thực hiện cho thấy cứ 2/100 phụ nữ có độ tuổi từ 15 đến 49 bị lạm dụng tình dục trước tuổi 15."Những bé gái chưa đến 15 tuổi có nguy cơ trở thành nạn nhân của tình trạng bạo lực tình dục, tuy nhiên, mức độ rủi ro vẫn thấp hơn những phụ nữ có độ tuổi từ 15 trở lên", nghiên cứu này cho biết.Nghiên cứu cũng đưa ra kết luận 4/100 phụ nữ có quan hệ tình dục lần đầu trước năm 15 tuổi, trong đó hơn một nửa là do bị cưỡng ép hoặc bắt buộc. Ngoài ra, cứ 3/10 phụ nữ sẽ kết hôn lần đầu trước độ tuổi hợp pháp là 18.Theo chuyên gia tư vấn của RENEW, hầu hết các trường hợp này thường xảy ra sau những cánh cửa khép kín và đa phần các hung thủ là những người quen biết với nạn nhân đều không bị tố giác với cơ quan chức năng.
    Quốc gia hạnh phúc với nam giới chăng ?
  • tuanha2000vn

    Tự sướng vớ vẩn thôi. Em đi rồi, thua xa Vietnam.

  • boywind

    Giờ không điện, không wifi sao được gọi là hạnh phúc :v

  • AvanSutoLatsu

    Ngu si hưởng thái bình...

  • thanhsiro

    Xã hội chủ nghĩa nguyên thuỷ thì hạnh phúc là phải rồi.

  • mtmedia

    E về quê vợ là 1 bản làng ở 1 huyện nghèo Cao Bằng, Mọi người ở đó hầu hết vẫn dùng ĐT khá cùi bắp, thập chí là cục gạch là chủ đạo. Có điện, nhưng mạnh internet rất hạn chế, Rừng còn rất nhiều, mọi người ở nhà gạch xi cát xen lẫn gỗ, nói chung là cuộc sống tự cung tự cấp rất nhiều, ít buôn bán và ngoại thương ko đáng kể, đông bào dân tộc là chính và rất nhiều người không nói đc tiếng Việt tốt, mình nói họ cũng hiểu nhưng ko nói lại đc ( tiếng Việt nhé chứ ko phải tiếng Kinh ), mọi người thường chung tay giúp nhau 1 việc lớn như xây nhà, ngả lợn ngả trâu......

    Trẻ con thì nhiều thú chơi, các trò chơi khá giống ở dưới xuôi nhà em ( ngoại thành HN ) cách đây khoảng 25-30 năm. Nói chung là mới lên khá vui vẻ, lúc nào cũng có thú vui, cây cối phong cảnh cực đẹp, vào rừng cũng là 1 trải nghiệm hay, bắt cá suối hay đi kiếm cây rừng.

    Ban đầu e cũng nghĩ thật HP, vì có thể nó cũng hợp tính em, em thích hoài niệm và thích cây cối, thích gần gũi với thiên nhiên. Nhưng đến khi bị sốt vì đi mưa về, hiệu thuốc ở khá xa, tầm 10km và tối thì ko đi đc vì điện đường ko có và trời mưa phùn gió bấc. Nằm ốm như con dệp 3 hôm, toàn uống lá này lá kia, e thì nghĩ là do em tự khỏi là chính chứ mấy cái kia mình có vẻ ko hợp. Rồi đêm ngủ rét vkl ra đc, muỗi thì khỏi phải bàn, to như con ruồi, máy sưởi thì ko bật đc do điện khá yếu, rồi vấn đề đi lại rất khó khăn và bất tiện lúc trời mưa. Trên này nhiều đồ ăn tươi ngon, nhưng chế biến rất dở, nguyên phụ liệu hạn chế. Rồi cái xe máy hỏng đi vài KM mới có hiệu sửa, đồ thì ko có lại phải tự chế, người thì ngày càng đông, rừng hẹp dần và ngày càng bị tàn phá vì người dân khai thác bừa bãi, ở cái huyện miến núi mà có cả lũ các bác ạ, mà tầm 15 20 năm nay bắt đầu mới nhiều, mà lũ quét thì kinh ntn các bác cứ lên GG tìm hiểu nhé. Mỗi lần lũ là coi như ăn c** luôn, ko đồ ăn ko điện ko mạng và rất dễ bị biệt lập với bên ngoài vài ngày, Lúc ấy mà ốm đau cần đi viện là thôi cho ra đồng luôn. Đàn ông thì uống rượu cực nhiều, rất rất nhiều ông ( tỷ lệ cực cao so với dân số ) luôn trong tình trạng có men rượu, vào nhà bạn bè chơi thay vì uống nước chè nước vối thì ở đây auto là rượu, nên lúc nào họ cũng vui. Con người nhận thức khá kém, kiểu như IQ thấp vì ko đc giáo dục đoàng hoàng và học hành, em thì vẫn thấy họ vui vẻ và hạnh phúc nhưng những người đc đi ra ngoài, như vk em chẳng hạn là họ không về luôn vì thiếu thốn quá, con người ở đây cũng ko có ý chí vươn lên, phụ thuộc nhiều vào nhà nước, vào rừng, vào thiên nhiên. Nhưng có 1 điểm giống như trong bài viết là có vẻ họ lại thấy hạnh phúc, ít khi thấy họ buồn, nói về kinh tế chính trị hay những thứ bên ngoài có vẻ họ chẳng quan tâm, có lẽ chúng ta biết nhiều quá nên chúng ta không thấy hạnh phúc. Biết ít thôi, ngu ngu thì có khi sống hạnh phúc an nhàn hơn các bác ạ,

    Nhưng đc cái là tuổi thọ ở đây khá thấp các bác ạ, ít thấy ông nào đc đến 80 lắm, tầm 60 70 là ra đồng ở với nhau hết rồi, trên 80 may ra có mấy bà thôi chứ ông thì hiếm lắm

  • chaududan

    Ko smartphone thì hạnh phúc gì?

  • ConCoVN

    Ơ VN cũng đang phấn đấu là đất nước hạnh phúc mà, cứ ít hiểu biết là hạnh phúc ngay

    • milkmouse

      1 bài viết phiến diện về đất nước hạnh phúc, ng viết k rõ ntn, còn ng đăng bình luận này thì đã đi, và ngồi uống bia 8 chiện để hiểu hơn:

      • k phải ng Bhutan nào cũng ăn chay, tour guide du lịch vẫn ăn thịt như thường.

      • đàn ông Bhutan ngoại tình đầy, 2,3 vợ với họ vẫn thường,rồi kéo theo rắc rối cho đứa trẻ khi đi học, kể ra thì dài dòng nên thôi

      • smart phone dùng bình thường, riêng wifi chỉ có ks tour m ở thôi

      ......

      • mà còn nhiều cái rất khác mấy cái tin về Đất nước hp nhưng viết ra ích gì, mỏi tay, tự tìm hiều.

Website liên kết