37 Bình luận
  • huuduc_123569
    12 tuổi mình còn chưa biết CGT là gì.
  • atcm
    Lớp 6 mình chuyên chung tiền đi thuê phim cấp 3 HK về xem, mà mấy đoạn "gay cấn" toàn bị lỗi, do người ta tua đi tua lại mấy đoạn ấy nhiều quá
  • huuduc_123569
    12 tuổi mình còn chưa biết CGT là gì.
  • atcm
    Lớp 6 mình chuyên chung tiền đi thuê phim cấp 3 HK về xem, mà mấy đoạn "gay cấn" toàn bị lỗi, do người ta tua đi tua lại mấy đoạn ấy nhiều quá
  • socvn
    Có vẻ như PR codelearn là chính, nhưng đúng là cậu nhóc có tư chất thật.
    • citihal
      @socvn pr gì bài này ông ơi, nếu muốn pr đi 1 nội dung khác hấp dẫn hơi nhiều. Cháu nó tài năng đấy!
  • bulubala
    Mình vẫn nhớ đến cô và dùng tên cô để trả lời câu hỏi bảo mật.
  • huongdvg
    lớp 6 tôi vẫn còn đái dầm (
  • coderth
    haiz, em code mười mấy năm rồi mà vẫn phải dùng chuột các bác ạ
  • tuanson
    33t mà code cobol còn chả nên hồn. Tiếng mẹ đẻ nhiều lúc còn uh nhỉ. Em giỏi thật đấy.
  • Lucky_Luke
    12 tuổi mình vẫn đi photo ảnh từ truyện Hesman với 7VNR
  • longtypo
    Lớp 6 mình chỉ biết chăn bò, chỉ biết cái máy tính qua màn hình tivi. Ước mơ làm lập trình khi thầy chủ nhiệm lớp 5 giới thiệu về ngành nghề này. Giờ cũng được 10 năm trong nghề rồi. Nhớ thầy quá.
  • kspm
    Dù lỗi đó nhỏ nhưng để tìm ra phải có kiến thức của sinh viên chuyên ngành CNTT năm cuố

    bậy nhỉ, sinh viên cũng tìm ra được lỗi thì là do code lởm chứ lỗi nhỏ gì
    • SamSam
      @kspm Kiểu như tấn công sql-injection ý bác. Phải là sinh viên mấy năm cuối học về câu lệnh SQL mới có điều kiện cần để tấn công. Còn tấn công được hay không là chuyện khác.
    • ngocviet
      @kspm khéo lại lỗi chính tả
  • bulubala
    Cảm giác giống bài PR khéo cho ông CodeLearn ấy nhỉ
  • soul20290
    khâm phục cháu quá, chú 30 tuổi mà tự học mỗi HTML vẫn phọt phẹt )
  • sinau
    Thường thì khi 1 thằng lập trình gặp 1 thằng lập trình khác, chưa hiểu gì về nhau, sẽ thường hỏi nhau: mày chuyên về ngôn ngữ gì? Cũng thường thì, mỗi người chỉ dám nói tên của ngôn ngữ ruột mà mình quen biết, cho dù thực tế là khả năng của họ có thể lập trình quen thuộc với 2-3 ngôn ngữ khác nhau. Bởi vì nếu trả lời >=2 thì thường là đối phương bên kia nghe được sẽ cho là bên nọ chém gió. Ở đây bài báo chém đến 8 ngôn ngữ. Mừng vì VN có thần đồng có thể tự học tầm cở Bill Gates.
    Cũng nhân nói về việc tự học, nếu đúng là người ta ko nói quá sự thật, thì có lẻ cậu bé đã tìm ra cốt lõi chung của tất cả các ngôn ngữ lập trính có cấu trúc. Đó là cú pháp tạo nên cấu trrúc ngôn ngữ thường lặp đi lặp lại giống nhau với các mệnh đề điều kiện if then else, vòng lặp do while/for,... Nhưng kể cũng lạ, nếu kể cả các khái niệm [truyền biến theo giá trị] và [truyền biến theo địa chỉ] (hoặc 1 loại khái niệm khó khác nữa là gọi đệ quy) mà cậu bé nó cũng hiểu nốt thì lạ lắm. Bởi vì các khái niệm này rất trừu tượng. Ngay cả 1 số sinh viên chậm hiểu, mà được thầy giáo đứng trên bục giảng lặp đi lặp lại giải thích cũng chưa chắc đã hiểu rõ về các khái niệm này.
    Nói về kiểm tra lỗi (làm tester) thì những ai mới tập tễnh bước vào môn lập trình đều sẽ test lỗi bằng cách cho chạy step by step và sau đó coi kết quả của các biến tại cửa sổ debug. Nhưng những ai đã có kinh nghiệm lập trình lâu năm thì chỉ cần nhìn thấy hiện tượng lỗi, thì người ta sẽ đoán ra được nguyên nhân tại sao lại lỗi nốt mà ko cần phải coi code.
    Còn nói về việc code bằng bàn phím, nó làm cho tôi nhớ lại cái thời mà mình bắt đầu học nhập môn lập trình. Khoảng chừng hơn 30 năm về trước, thế hệ chúng tôi chỉ sử dụng cái máy 8086 hoặc 8088, máy sử dụng ổ đĩa mềm có kích thước 5,25" và dung lượng là 360KB. Khi vào phòng máy vi tính thì chúng bạn dành nhau máy nào có gắn 2 ổ đĩa mềm. Là bởi vì nếu máy chỉ có 1 ổ đĩa mềm, hệ điều hành sẽ luôn luôn nhắc mình hãy đút trở lại cái đĩa system, có cài cái boot của MS DOS, để chuyển quyền điều khiển máy vi tính trở lại cho hệ điều hành. Vào thời đó, vẫn chưa có máy 80286 gắn được ổ đĩa cứng đâu chứ đừng nói đến máy của mày đang xài core i mấy ?

    Thời bây giờ, các ngôn ngữ lập trình có đôi khi kèm theo chức năng soạn thảo văn bản để thuận lợi hơn cho người lập trình viên. Nhưng mà lập trình vào thời đó, luôn cần phải mượn đến 1 phần mềm soạn thảo văn bản khác. Lúc đó, chúng tôi vẫn hay thường dùng đến Sidekick (SK). Về sau này mới có VNI for DOS và Vietres của Lạc Việt. Windows 3.1 còn chưa có thì kiếm đâu ra Notepad.
    Sidekick có chức năng thường trú trong bộ nhớ. Bấm hotkey thì nó chuyển về màn hình editor. Bấm 1 lần nữa thì nó trở về dấu nhắc DOS. Có thằng bạn, nó chưa hiểu về lý thuyết, khi vào phòng máy để thực hành viết HELLO WORLD bằng ngôn ngữ PASCAL, mà nó gõ program+var ngay trên dấu nhắc của MS DOS. Chúng bạn nhìn thấy cười rần!
    Ngay tại thời điểm bây giờ, kể cả MS WORD cũng chỉ có chức năng đánh dấu khối theo hàng (row). Nghĩa là nếu bạn chọn đầu khối và bạn chọn cuối khối, thì phần mềm nó sẽ chọn theo kiểu lấy hết hàng này thì xuống tiếp hàng kế. Nhưng cũng có 1 vài phần mềm soạn thảo văn bản đánh dấu khối theo cột. Nghĩa là mình có thể xóa/thêm 1 cơ số cột giống nhau trên nhiều hàng. Điều này rất tiện cho lập trình viên, vì họ thường có nhu cầu gióng cột; thụt vô, thụt ra để việc đọc code được thuận lợi.
    • SamSam
      @sinau Em học lập trình đầu tiên bằng các tiết tin-học ở trường cấp 2, cũng học pascal nhưng hồi đấy có hiểu gì đâu, giáo viên ghi code trên bảng, học sinh gõ lại, chạy được là 10 điểm
      Ngôn ngữ lập trình trong bài ghi là 8 ngôn ngữ chắc kiểu liệt kê thôi bác ạ, kiểu đọc hiểu và biết hello world cũng tính là biết một ngôn ngữ.
  • sinau
    Thời bây giờ, chúng ta cài phần mềm antivirus để ngăn ngừa 1 cách thụ động con virus. Nhưng vào thời đó, chúng tôi ngăn ngừa bằng cách dùng băng keo cá nhân (trong y tế). Nghĩa là, khi không có nhu cầu ghi (write), chúng tôi sẽ dán bít cái lỗ trên floopr disk bằng miếng băng keo ấy. Khi nào cần ghi (write) thì gỡ băng keo ra. Lúc đó đĩa 360k 5,25: vẫn chưa có cần gạt khóa ghi trên floppy disk như loại đĩa 1,44MB kích thước 3,5", nên bọn tôi đành "sáng chế" như vậy.

    Cũng nhắc đến việc đi sửa máy vi tính dạo, thì thời nay đã có các tools đại khái giống như Ghost để cài Windows 1 cách nhanh chóng. Chứ vào cái thời mà mới có Windows 3.1, thợ sửa máy đi đến đâu cũng đem theo kè kè cái hộp đĩa mềm có chứa 6 cái đĩa 1,44MB dùng để cài Wondows 3.1. Cũng vào thời đó, các công ty vẫn chưa có hệ thống mạng LAN kết nối các máy lại với nhau, cho nên ko thể đút vô rồi lại rút ra hàng mấy chục cái đĩa 1,44MB trong trường hợp cần copy data nhiều. Khi ấy người ta dùng đến 1 loại dây, được gọi là laplink. Dây này có hình dạng bên ngoài tương đối giống như là dây data của máy in, thường nối 2 đầu cổng COM2 hay là LTP1 giữa 2 máy lại với nhau . Sau khi kết nối được 2 máy với nhau, người ta sẽ dùng Norton Commander (NC) để chép data qua lại với nhau. Thời điểm mà xài NC và Windows 3.1 như thế này, thì khoảng chừng là 20 năm trở về trước. Khi đó, ở 1 số công ty lớn, người ta dùng hệ điều hành mạng là Novell Netware, còn dây mạng thì là dây cáp đồng trục (loại mà 1 số đài truyền hình cáp vẫn còn cài cho các gia đình để xem tivi hiện giờ). Lúc đó vẫn chưa có dây RJ45 như bây giờ. mà cáp đồng trục thì mắc nối tiếp y chang như đấu dây điện vậy, ko xài song song như là RJ45. Thành ra dis mạng 1 cái (bị chuột cắn chẳng hạn), thì dis cả toàn bộ đường dây. Lúc đó, muốn test sự cố ở đâu, thì phải dùng đến đầu cuối terminate để kiểm tra từng đoạn.
    Cũng nhắc đến chuyện CGT, thì bọn caon trai chúng tôi, vẫn thường hay kể với nhau câu chuyện vui như thế này. Sinh viên thì thường sẽ ở ký túc xá. KTX thì thường chia thành 2 khu, nam riêng và nữ riêng. Nam ko được phép bén mảng đến tầng lầu của nữ. Do đó, phòng của nữ cũng có khi ko cần kéo rèm để che chắn xung quanh cái giường tầng của mình. Nhưng mà người quản lý KTX vẫn thường hay cầm cay AK để đi tuần, xem có sinh viên nào vi phạm nội qui hay không. Nghe nói cầm súng AK thì chắc là hơi ngạc nhiên, nhưng nó vẫn logic là bởi vì sinh viên nam mà ở KTX cũng đâu có hiền. Người quản lý chủ yếu là đi bắt sinh viên xài bếp điện. Nó sẽ hút điện nhiều mà lại tiện hơn là dùng củi, do đó nội qui của KTX là cấm dùng bếp điện. Vì lý do đó, người quản lý này thường đi nhẹ như méo, và xuất hiện trong bất kỳ phòng nào để kiểm tra tụi sinh viên có xài lén bếp điện hay không.

    Một lần nọ, có 1 nhóm nữ đang tụm 5 tụm ba cùng đọc cuốn truyện chép tay gối đầu giường CGT. Họ vừa đọc vừa cười rúc rích (chỉ toàn là nữ ko mà nên họ tự nhiên bày tỏ cảm xúc). Ông quản lý KTC thình lình đẩy cửa bước vào. Đa số bọn đứng đằng sau đều phát hiện sự xuất hiện của ông ấy cho nên đều âm thầm lẻn trở về giường của mình. Chỉ còn chừa lại 1 cô ngồi cầm cuốn truyện, mắt thì đọc lia lịa ko ngừng, nên ko để ý đến hoàn cảnh xung quanh. Ông quản lý đứng đằng sau lưng cô gái, chìa tay ra đằng trước , ngầm ra ý đưa cuốn truyện đây để tao tịch thu. Cô bé vẫn mải mê đọc, lại còn tưởng có đứa bạn khác đòi mình giao truyện cho nó cầm đọc. Mới khoát gạt tay của ông quản lý, miệng thì bảo: khoan đã mậy, đến cái đoan gây cấn rồi. Ông quản lý bị gạt tay ra, rồi thì lại chì tay tiếp tục, miệng vẫn im lặng để đòi tịch thu cuốn truyện tiếp tục. Cô bé thì vẫn cứ bảo: thôi nghe mậy, ko giỡn nhe mậy! Đã bảo là sắp đến đoạn cao trào nghe mậy!

    Bọn con trai nghe kể xong thì đứa nào đứa nấy ngồi cười rần.
    • SamSam
      @sinau Lịch sử CGT như thế thì khó quên bác nhỉ
      Em nhớ lần đầu tiên nhín thấy cái PC là dùng cái windows 3.1 rồi thì phải, có cái màn hình NC màu xanh xanh, nhìn vi diệu lắm.
    • sinau
      @samsam vào cái thời mà chỉ có MS DOS hoặc là vừa mới ra Windows 3.1, thì người đi viết lập trình ứng dụng, dựa trên ngôn ngữ DBase hay Foxpro for DOS, viết chương trình cực kỳ khổ. Mỗi khi họ muốn in đậm, in nghiêng, in chữ to các tiêu đề của các reports, thì họ dành phải đánh dấu đoạn in đặc biệt ấy bằng cách xác định điểm đầu và điểm cuối bằng ! B và ! b hay ! U hay ! u . Nó giống như là dùng <body> và </body> để đánh dấu khởi đầu và kết thúc trong 1 đoạn thân của 1 file html vậy !
    • longtypo
      @sinau bài viết tâm huyết quá
Website liên kết