105 Bình luận
  • atcm
    Hôm trước trong link về việc Sulli tự tử, mình có viết 1 câu là cô bé này chịu nhiều lời chửi rủa mà bên ngoài lúc nào cũng tươi cười thì có 2 bác nào đó vào bình luận kiểu "biết gì mà nói","nói như đi trong bụng người ta vậy"...

    Đúng là mình không phải đi trong bụng người ta mà biết, nhưng mình cũng từng bị trầm cảm, lần đầu tiên thật sự nghiêm túc suy nghĩ đến việc tự tử là năm lớp 9, từ đó đến nay thì cũng đã lặp lại tình trạng như thế 2-3 lần nữa, đỉnh điểm có những lần mình gần như không thể ngủ được 3-4 ngày liên tiếp, sáng vẫn 6h dậy chuẩn bị làm việc, tối thức đến 4-5 giờ sáng không thể ngủ được, đến lúc kiệt sức thì ngủ gục được 1 lát lại dậy. Nhưng từ đó đến nay, gia đình và bạn bè mình hoàn toàn không biết mình bị trầm cảm, một phần là mình không chia sẻ, phần lớn là người xung quanh cũng không cần quan tâm lắm đến việc 1 thằng nhìn lờ đờ thiếu sức sống, họ cũng chỉ đánh giá là thằng đó lười nhác, hoặc đêm thức khuya không chịu ngủ mà thôi.

    Đôi khi người bị trầm cảm cần nhất chỉ là 1 lời hỏi thăm, và từ đó họ có thể chia sẻ được vấn đề của mình với người khác. Còn những người không hiểu được, thì cũng mong đừng cười cợt và miệt thị kiểu "chẳng có bệnh trầm cảm, chỉ là lười nhác, chịu áp lực kém mà thôi"
  • Hakan
    @atcm : vợ mình là một nhà tham vấn tâm lí có tiếng, có nhận tham vấn cho nhiều đối tượng. Đúng là các đối tượng cần tham vấn, họ vướng vào những vẫn đề khác nhau, do những nguyên nhân khác nhau. Mình khuyên vợ mình, em đứng đặt mục tiêu làm đề tài, viết bao nhiêu bài báo kh công bố quốc tế. em hãy đặt mục tiêu. mỗi năm em làm tham vấn tâm lí và trợ giúp cho hàng chục ngàn người ý. tác động xh sẽ to lớn và ý nghĩa hơn.
  • shimon
    Năm ngoái em tuột mất cơ hội du học cũng bị tình trạng như người mất hồn mất khoảng nửa năm, mà vấn đề là chủ yếu cứ gặm nhấm một mình, sau đó chia sẻ với đứa bạn thân thì có nguôi ngoai dần. Những lúc như thế cảm giác desperate khá là lớn, có thể nghĩ đến chuyện làm những việc mà trước kia mình chưa bao giờ nghĩ đến.

    Hè năm nay em lại bị một trận, haizzz, đỉnh điểm mấy ngày liền chả ăn uống gì.

    Nhưng mà rồi gắng gượng thì cũng vượt qua được. Em vẫn luôn ghi nhớ câu nói "Time heals everything. Give yourself some time.".
  • sauxanhh
    Em từng trải qua một trải nghiệm kinh khủng nhất vào thời điểm trầm cảm:

    Hôm đó buồn nên nghĩ tới chuyện lái xe vòng vòng cho khuây khoả. Lúc bon bon trên đường thì có một xe tải phóng từ đường con phóng ra, lao về phía em. Điều kinh khủng nhất đã xảy ra với em, các bác biết là gì không?

    Không phải là xe tông. Không phải là té sấp mặt. Mà là ngay tại khoảnh khắc sinh tử đó, em vẫn thấy bình chân như vại, không hề có bất cứ phản xạ nào. Như các bác đã biết, não luôn có cơ chế bảo vệ cơ thể của chúng ta, khi vào tình huống nguy hiểm, nó sẽ bật công tắc cơ chế phòng vệ để chúng ta phản xạ. Thời điểm đó có thể chúng ta chạy nhanh hơn, hay thắng xe lại, hay la lên, hay dừng xe đột ngột cho té sấp mặt cũng được,... tất cả phản ứng đó cho thấy về vô thức ta vẫn có cách bảo vệ ta. Còn em lúc đó: trống rỗng - không còn cơ chế đó nữa!

    May mắn là xe tải đó nó dừng được, em vẫn bình thản chạy qua với bao lời chửi rủa khắp nơi nhưng tuyệt nhiên không cảm thấy gì, không thấy hoảng sợ, không hồi hộp. Nhắc lại còn thấy kinh khủng!



    Lúc trước, em hay cho rằng những người bị trầm cảm mà tự tử thật ích kỷ vì cuộc sống có bao nhiêu điều đẹp. Nhưng rơi vào trạng thái nặng rồi mới hiểu tại sao mình lại muốn tự tử. Thực ra, lúc đó, tự tử như một mong muốn được reset lại mọi thứ, được làm lại mọi thứ, được xoá hết mọi chuyện buồn khổ và ký ức đau đớn. Chứ không ai muốn chết để chết đâu các bác ạ. Người trầm cảm muốn chết để được cảm giác sống!

    —-

    Trải qua rồi nên em hiểu hơn về mình, về những ai bị trầm cảm xung quanh mình. Các bác nếu thật lòng quan tâm tới người thân đang có dấu hiệu trầm cảm, không cần gì nhiều đâu mọi người ạ, chỉ cần lắng nghe + bao dung. Thậm chí họ không cần lời khuyên hay an ủi. Họ chỉ cần được bao dung, được lắng nghe thực sự, được có ai đó bên cạnh mỗi khi họ có ý nghĩ tiêu cực. Bên cạnh một người trầm cảm rất vất vả, rất mệt mỏi, nhưng cứ nghĩ là họ chỉ đang trải qua một giai đoạn trong suốt hành trình cuộc đời, mình kiên nhẫn được với họ chút nào hay chút ấy, đừng phán xét, đừng buồn phiền vì những thay đổi 360* của họ. Vậy là đã giúp họ rất nhiều rồi!
  • huyhoiham
    @atcm chúc bạn luôn vững chân ở những thời điểm khó khăn nhất
  • atcm
    Hôm trước trong link về việc Sulli tự tử, mình có viết 1 câu là cô bé này chịu nhiều lời chửi rủa mà bên ngoài lúc nào cũng tươi cười thì có 2 bác nào đó vào bình luận kiểu "biết gì mà nói","nói như đi trong bụng người ta vậy"...

    Đúng là mình không phải đi trong bụng người ta mà biết, nhưng mình cũng từng bị trầm cảm, lần đầu tiên thật sự nghiêm túc suy nghĩ đến việc tự tử là năm lớp 9, từ đó đến nay thì cũng đã lặp lại tình trạng như thế 2-3 lần nữa, đỉnh điểm có những lần mình gần như không thể ngủ được 3-4 ngày liên tiếp, sáng vẫn 6h dậy chuẩn bị làm việc, tối thức đến 4-5 giờ sáng không thể ngủ được, đến lúc kiệt sức thì ngủ gục được 1 lát lại dậy. Nhưng từ đó đến nay, gia đình và bạn bè mình hoàn toàn không biết mình bị trầm cảm, một phần là mình không chia sẻ, phần lớn là người xung quanh cũng không cần quan tâm lắm đến việc 1 thằng nhìn lờ đờ thiếu sức sống, họ cũng chỉ đánh giá là thằng đó lười nhác, hoặc đêm thức khuya không chịu ngủ mà thôi.

    Đôi khi người bị trầm cảm cần nhất chỉ là 1 lời hỏi thăm, và từ đó họ có thể chia sẻ được vấn đề của mình với người khác. Còn những người không hiểu được, thì cũng mong đừng cười cợt và miệt thị kiểu "chẳng có bệnh trầm cảm, chỉ là lười nhác, chịu áp lực kém mà thôi"
    • huyhoiham
      @atcm chúc bạn luôn vững chân ở những thời điểm khó khăn nhất
    • Hakan
      @atcm : vợ mình là một nhà tham vấn tâm lí có tiếng, có nhận tham vấn cho nhiều đối tượng. Đúng là các đối tượng cần tham vấn, họ vướng vào những vẫn đề khác nhau, do những nguyên nhân khác nhau. Mình khuyên vợ mình, em đứng đặt mục tiêu làm đề tài, viết bao nhiêu bài báo kh công bố quốc tế. em hãy đặt mục tiêu. mỗi năm em làm tham vấn tâm lí và trợ giúp cho hàng chục ngàn người ý. tác động xh sẽ to lớn và ý nghĩa hơn.
    • Luster
      @atcm bây giờ bác ngủ đã tốt hơn chưa ạ. Bác có chữa bệnh bằng cách nào có thể chia sẻ cho e đc ko?
    • dongtataydoc88
      @atcm giờ bác có rút kinh nguyệt đc chưa. Và trong tg lai liệu bác nghĩ mình control đc cảm xúc của mình ko
    • Rantanplan
      @atcm thực sự là cần chú ý thật sự tới căn bệnh này, vì rất nhiều người đang bị sức ép, stress, buồn chán, thất vọng...
    • invokermdog
      @atcm chúc bác sớm đạt đc ước mơ. Nghĩ là làm, đừng nghĩ nhiều đau đầu bác à 😅 kkk. Em và người yêu bỏ nhau chán đời 2 năm nay đây 😢😢😢
    • dthoang1991
      @hakan Vợ bác tên là Minh ạ
    • omerta
      @atcm đúng là cái bệnh này không ở trong cuộc không thể hiểu được. Nhưng có nhiều trường hợp đã vượt qua được. Chúc bác vững vàng nhé. Anh em Linkhayer luôn ở bên bác.
      Keep going on.
      Thân.
    • Hakan
      @dthoang1991 Minh là chị bên ĐH Giáo dục, chị đó cũng giỏi và nổi tiếng.
    • atcm
      @luster Mình chỉ vượt qua được những giai đoạn tồi tệ nhất thôi, chứ chữa được thì chắc là chưa, thỉnh thoảng mình vẫn bị lại. Trước đây lúc nhỏ thì không biết, nên cứ để tình trạng kéo dài, thậm chí mình đã từng thử tự tử, sau này lớn rồi, bị nhiều lần rồi thì mình có kinh nghiệm hơn, giúp bản thân vượt qua được.

      - Thứ nhất là mình cố tìm được một vài lí do để không tìm cách tự tử nữa, đối với cá nhân mình là tôn giáo và gia đình. Những nghiên cứu cho thấy ở Hàn tự tử nhiều là vì họ theo đạo Nho và không tin vào kiếp sau, không tin vào thiên đàng địa ngục, nên họ tìm để cái chết để kết thúc tất cả mệt mỏi, đau khổ.

      - Mình có được một người để mỗi khi mỏi mệt mình tìm tới, không phải để chia sẻ, vì thật ra người đó cũng ko biết mình bị trầm cảm, chỉ là khi mệt mỏi quá thì bên cạnh người đó mình cảm thấy đỡ mệt hơn thôi

      - Cố gắng sau giờ làm việc thì chơi thể thao, cho cơ thể mệt mỏi đến mức về nằm là ngủ được luôn, vừa giúp thoát khỏi việc không ngủ được, mà khi cơ thể vận động mạnh, ngủ được 1 giấc thì sáng dậy tinh thần sẽ phấn chấn lên một chút.

      Cứ cố gắng từng ngày rồi dần dần tự dưng nó vượt qua được giai đoạn tồi tệ, chỉ thế thôi.
    • atcm
      @dongtataydoc88 giờ thì mình ổn, lần gần nhất mình bị cũng đã là 2 năm trước rồi, mình nghĩ tương lai mình sẽ vẫn mắc lại, cái này chắc không dứt hoàn toàn được, nhưng mình có thể vượt qua được, vì bây giờ mình có nhiều thứ giúp mình suy nghĩ tích cực hơn.
    • atcm
      @hakan chúc vợ chồng bác luôn có nhiều sức khỏe để giúp được nhiều hơn những người mắc bệnh tâm lý như em, đối với em bệnh tâm lý nó còn đáng sợ hơn bệnh về thể lý, nó khiến một người mạnh khỏe về thể chất trở nên kiệt quệ và muốn chết, còn kể cả bệnh ung thư, em tận mắt chứng kiến một người bị ung thư giai đoạn cuối vẫn vui vẻ sống khỏe thêm được hơn mười năm, chỉ cần tâm lý vui vẻ là đủ.
    • Hakan
      @atcm có nhiều mô hình tổ chức mình và vợ đang bàn, để lựa chọn một mô hình mà có thể dễ dàng tiếp cận cho nhiều người, những người có thu nhập ko cao.
      Như Hàn Quốc: họ đào tạo những ông/bà thầy bói, thầy cúng muốn hành nghề phải có chứng chỉ tham vấn tâm lí, đó cũng là một cách tiếp cận tốt đối với những người ít có khả năng thay đổi nhất là người bán trung niên và già. trong tham vấn tâm lí, đối tượng ko thể tham vấn thành công đc là người già ( nền đừng hi vong thay đổi bố mẹ bạn, cố gắng chiều ý các cụ mà vẫn đc viêc của mình).
    • TKM
      @hakan, @atcm ở VN mà muốn điều trị các vấn đề tâm lý nhẹ thì đi đâu ạ?
    • Hakan
      @tkm : hiện nay vẫn chưa thành một mạng lưới chuyên nghiệp:
      * Nhóm 1: Bác sỹ tâm lí ở một số bệnh viện => nhóm này bận và chủ yếu xu hướng nhìn nhận ở vấn đề physical problem.
      * Nhóm 2: là các Gs/Pgs làm việc tại các trường đh: nhóm này thì chỉ coi việc điều trị như một công việc nhận thêm, để tăng cường tính thực tế trong quá trình giảng dạy và nghiên cứu của họ.
      * Nhóm 3: là các sinh viên tốt nghiệp các chuyên ngành tâm lí: nhóm này thì lại yếu vì ko chuyên tâm đc vào nghệ.

      Nên hoạt động điều trị giờ chỉ là một vài người giới thiệu nhau, để biết đến nhau.
    • dthoang1991
      @hakan Em có 1 thời gian làm ở ĐHQGHN, cán bộ của nơi cấp đề tài, nên cũng có biết kha khá nhà khoa học về tâm lý. Dân tâm lý tưởng chừng là dân xã hội, nhưng phải học cả y, cả toán thống kê...đủ kiểu nên cũng siêu. Em thấy đa phần thông minh, sắc sảo.
    • kanishi
      @atcm chạy bộ không bác, chạy với anh em linkhay đảm bảo về ngủ ngon
    • trinv
      @dthoang1991 hồi đi học mình có thằng bạn (hơn 5 6 tuổi) đang làm tiến sĩ tâm lý học thì chuyển qua học master IT. Mà môn nào nó cũng top 1 2 của lớp (kể cả code). Giờ nó đang làm tiến sỹ IT. Một số người rất hiểu biết, hỏi ra họ cũng học Psychology.
    • TKM
      @atcm đừng nghe @kanishi. Group chạy bộ đó sân si áp lực lắm. Ông @kekin chạy mệt muốn nghỉ vày ngay mà họ chửi cho stress luôn. Xã hội bây giờ áp lực j đâu
    • Jennyhp
      @hakan Bác làm em buồn quá Mẹ em kiểu người suy nghĩ tiêu cực, nên khi về già em thấy k ổn lắm dù khách quan ra thì cũng chẳng thiếu thốn gì. Buồn hay vui là do mình, k phải tại hoàn cảnh. Em cũng thích đọc sách về tâm lí các loại, xem có cách nào giúp mẹ em tiến bộ hơn không. Nghe bác nói thì thấy chả xi nhê gì
    • kekin
      @tkm ừ : (( Chạy cho vui thôi mà giờ làm như 1 tôn giáo. Ghớm thật!
    • loveleeyoungae
      @atcm Có người bị trầm cảm đã dùng hình tượng này dễ hiểu hơn, mọi người có thể tham khảo để giải thích cho những người quá gay gắt với người khác: Nói người trầm cảm cố vui lên chẳng khác nào nói người bị bại liệt cố gắng đứng lên vậy.
    • atcm
      @kanishi em cũng rất muốn tham gia group chạy bộ, nhưng giờ chưa sắp xếp được thời gian rảnh vào lúc sáng sớm, vì mỗi tuần có 3 ngày em ngủ lúc 3h sáng và dậy lúc 6h nên luôn trong trạng thái thèm ngủ. Hi vọng sang năm sau thì ổn hơn để bắt đầu chạy bộ
    • kanishi
      @atcm bác cày gì mà ngủ ít thế
    • atcm
      @kanishi 6h sáng dậy là cố định hàng ngày, còn cái 3h sáng kia là chở người nhà đi có việc bác ạ chưa tìm được cách gì thay thế cả nên cứ đến giờ hơn 1h sáng thì đi đến 3h sáng thì về ngủ, mà em khó ngủ nên những ngày ấy cũng không tranh thủ ngủ trước 1h được, thành ra mỗi tuần cứ có 3 ngày bị ngủ ít.
    • Hakan
      @jennyhp khi biết điều đó, mình có những lựa chọn tốt hơn. và cũng sẽ tránh kỳ vọng để tránh cho mình rơi vào thất vọng. Cuộc sống còn có mẹ đã là điều tốt đẹp rùi.
    • Hakan
      @dthoang1991 : chuẩn, thực ra chỉ cần có yếu tố tự nhiên ( toán học) sẽ làm những cái định tính có thể định lượng, và nói đc các định lượng nó có tính chất định tính như thế nào.
      xã hội học thì thiên về thống kê, sự vụ hơn là bản chất vấn đề như tâm lí.
    • Hakan
      @atcm : các kinh nghiệm của bạn rất quí báu, khi biết vấn đề của mình thì có thể phòng tránh:
      - chơi một môn thể thao là vô cùng quan trọng, khi chơi thể thao não bộ sẽ tiết ra edophin (là thứ tồn tại khi cơ thể ở trạng thái thăng hoa) não tiết ra edophin khi: bạn chơi thể thao, sinh hoạt tình dục, ăn ớt ( nên khi quảng cáo món ăn ngta hay để miếng ớt).
      - tiếp xúc với những người bạn lac quan và tích cực.
      - tránh để cơ thể rơi vào trạng thái trầm cảm: các con đg dẫn đến với từng người là khác nhau: yêu đương, căng thẳng công việc, tài chính...).

      Chúc bạn luôn vui vẻ!
    • Jennyhp
      @hakan Theo trải nghiệm của mình thì người già có thể thay đổi, chỉ cần thay đổi quan điểm tí chút là có thay đổi đáng kể. Và người già cũng là một trong các đối tượng dễ bị trầm cảm (hồi xưa gọi là trái tính trái nết). Rõ ràng có sự tư vấn chuyên gia sẽ tốt hơn.
      Mình tách biệt giữa tình yêu và thực tế khách quan 1 người có ưu nhược gì, cũng như đủ lớn để k kỳ vọng hay thất vọng, chỉ là rất tiếc khi bà không có được tận hưởng được hạnh phúc như đáng ra được vậy
    • soskhanh
      @gomugomu1410 cứ tham gia đi, club strava linkhay có mấy nữ đó, vui mà
    • gomugomu1410
      @soskhanh hỏng khớp rồi. Có lần thèm chạy quá sáng chạy trộm một phát đau cả tháng luôn.
    • soskhanh
      @gomugomu1410 ui, chạy quá sức hay sao mà vậy ạ?
    • nangsaigon54
      @hakan ngoài sinh hoạt tình dục và chơi thể thao (cái này em vẫn duy trì) thì có những hoạt động nào làm não mình tiết ra những chất có lợi cho thần kinh ko ah, tks bác
    • gomugomu1410
      @nangsaigon54 hoạt động có lợi nhất cho não là thiền. Và tập hít thở (bài 1-4-2 của yoga, mình thì tập thở thêm cả cái thở thường. Thể thao thì nếu trầm cảm nên tập yoga.

      @soskhanh mình bị khớp nặng từ bé. Nhưng ko ảnh hưởng đến chạy. Đẻ mấy lưá lợn xong thì thiếu canxi quá nên đứng tầm 1,2 tiếng là đau.
      Đi khám thì bs viện TW chả thấy cho giải pháp tập tành ăn uống chỉ thấy tương giảm đau
    • hana2019
      @loveleeyoungae mình có nghe nói, trên đời này nỗi đau mất người thân và đau thể xác. Những việc còn lại thì cố gắng đừg để bị quá tiêu cực. Mình đã từng có thời gian stress, sau đó mình lên Thiền viện để suy nghĩ lại, rồi sau đó khi mọi chuyện dần tốt hơn thì mình đã quay về cs tươi đẹp vui vẻ hơn
    • loveleeyoungae
      @hana2019 Diễn giải rõ hơn thì mng nên hiểu trầm cảm là "bệnh", ko phải chỉ là dạng "suy sụp tinh thần", "trạng thái tâm lý". Cũng như bại liệt là di chứng của bệnh, ko phải do liên quan đến "tập thể thao" (Tất nhiên so sánh chỉ là tương đối). Thành ra "bệnh" thì phải có phương pháp chữa. Còn những người bảo đã từng bị trầm cảm, stress... và tự chữa khỏi thì hoặc là bị thể nhẹ, hoặc là nhầm tưởng mình bị trầm cảm. (Ngôn ngữ tiếng Việt ko có sự phân biệt rõ cũng dễ gây hiểu lầm).
    • signoreV
      @kanishi xạo quá. Hôm rồi tau chạy bộ về mệt đến nổi chân không còn cảm giác, thở ko ra hơi, vậy mà tối đ** ngủ đc, thức tới 4h sáng mới chợp mắt được tí đấy.
    • kanishi
      @signorev tại ông chạy quá sức, người ta chạy vừa phải thôi mới ngủ ngon ông ạ
    • 01659686807
      @atcm Em cũng từng như bác, cảm giác người nó ko an yên, nằm xuống mà không ngủ nổi, cứ nhắm mắt tầm 5 phút lại giật mình tỉnh dậy, vk còn hỏi sao a ngủ mà giật mình hoài vậy . Thực sự lúc ý là con người chỉ muốn reset lại cuộc sống để sống lại từ đầu thôi
    • ps_roo
      @kanishi chào bác, cho em hỏi group chạy bộ có yêu cầu hoặc link đăng ký gì ko ạ? Em trước giờ hứng mới chạy được ít nhưng giờ muốn rèn cho kỷ luật hơn có được ko bác?
    • kanishi
      @ps_roo bác cài strava rồi chạy thôi - link tham gia club http://tinyurl.com/y2l5pdq9
      clb có group chat trên telegram, bác có thể vào giao lưu cà khịa, nói chuyện chạy bộ
    • tieuphu
      @kanishi Làm ở chợ đầu mối
  • hxnb
    Đây là một loại bệnh có nhiều người mắc và cần phân biệt với những kẻ lười nhác thật, phải quan tâm tới những người xung quanh họ thay đổi 1 xíu là biết ngay cần hỏi thăm ngay
    • atcm
      @hxnb bạn cấp 2 của mình, cách đây 5 năm tự tử bằng thuốc ngủ sau khi lao xe máy vào ô tô nhưng không chết. Để lại thư chỉ ghi là trầm cảm, nguyên nhân thì không ai biết. Nó thành đạt, công việc nhà nước ổn định, tối vào bar làm nhạc công vì đam mê, giao tiếp hàng ngày vẫn luôn tươi cười, chỉ là tính nó vốn trầm từ nhỏ, nên không ai biết được nó bị trầm cảm cả
    • Jennyhp
      @atcm Em vừa đọc Đi tìm lẽ sống, hay lắm bác ạ. Tác giả là 1 Tiến sỹ thần kinh nổi tiếng nói về trải nghiệm của mình sống sót trong trại tập trung của phát xít. Có thể không liên quan trực tiếp tới trầm cảm nhưng cung cấp những cái nhìn thú vị
    • Hakan
      @jennyhp cuốn đó bìa xanh có con chim, "đi tìm lẽ sống" Sách của Viktor Frankl. là cuốn sách rất thú vị.
    • nangsaigon54
      @atcm em đang có triệu chứng gần giống bác. Bệnh của em là hay suy nghĩ linh tinh và tiêu cực, nó không thoát ra khỏi đầu được. Em thấy tình trạng chung của người mắc bệnh này là họ ko thể nói ra được, ko thể chia sẻ với ai được vì suy nghĩ của họ hơi kỳ quặc nên họ ko dám nói ra. Dạo gần đây em cũng bị thiếu ngủ, trước đây thì ngủ từ 11h đến 5h sáng giữa chừng thì tỉnh một tí nhưng ngủ say lại được ngay, h thì cả đêm lắt nhắt tỉnh 4,5 lần và hơi khó ngủ lại dẫn đến chất lượng giấc ngủ giảm. Meejt quá nằm xuống thì đang phiêu phiêu chuẩn bị vô giấc thì ở tim nó hơi động đậy nhẹ một cái rồi tỉnh lun (trước đây ko bị ko biết bác nào có bị giống em ko)./ Em cũng cố gắng chạy bộ và đá banh cho đỡ căng thẳng nhưng hình như đỡ thui chứ ko hết hẳn được. Đã có lần e cũng có ý nghĩ tự tử vì thấy cs vô vị quá mặc dù e cũng có cv bthuong, bố mẹ đầy đủ, bề ngoài sáng sủa. Chắc do bệnh e hay suy nghĩ ra nhuwgnx điều tiêu cực mà đôi khi những ddieeeuf đó nó chả bao h xảy đến, haisssss. Cái bây h em cần là làm sao ngủ được ngon vào đêm và đầu óc ko suy nghĩ linh tinh tiệu cực ah
    • 01659686807
      @nangsaigon54 chuẩn rồi bác, em nằm ngủ cứ 10 phút lại giật mình cái đây, vk còn hỏi sao anh giật mình hơn cả con thế? mà ngày thì cứ lờ đờ buồn ngủ. Khổ tâm lắm mà có những chuyện ko biết chia sẻ vs ai
    • nangsaigon54
      @01659686807 có phải những điều bác muốn nói ra cho nhẹ lòng bacd lại ko thể nói với vk đc pk?
    • 01659686807
      @nangsaigon54 nếu ns dc thì em lại nhẹ lòng quá bác ơi
    • nangsaigon54
      @01659686807 e hiểu bác, e thì hay có suy nghĩ tiêu cực, vớ vẩn, kỳ quẶc nên chắc chỉ dám nói với ng lạ thui chuw ko thể nào mở miệng ra chia sẻ với ng thân của mình đc (
    • 01659686807
      @nangsaigon54 nhiều lúc muốn ngủ 1 giấc thật sâu sau đó dậy và hi vọng những gì diễn ra chỉ là 1 giấc mơ thôi
    • nangsaigon54
      @01659686807 ngủ được một giấc thật sâu thật dài h là một thứ xa xỉ rùi bác ah )
  • shimon
    Năm ngoái em tuột mất cơ hội du học cũng bị tình trạng như người mất hồn mất khoảng nửa năm, mà vấn đề là chủ yếu cứ gặm nhấm một mình, sau đó chia sẻ với đứa bạn thân thì có nguôi ngoai dần. Những lúc như thế cảm giác desperate khá là lớn, có thể nghĩ đến chuyện làm những việc mà trước kia mình chưa bao giờ nghĩ đến.

    Hè năm nay em lại bị một trận, haizzz, đỉnh điểm mấy ngày liền chả ăn uống gì.

    Nhưng mà rồi gắng gượng thì cũng vượt qua được. Em vẫn luôn ghi nhớ câu nói "Time heals everything. Give yourself some time.".
    • Rantanplan
      @shimon Thế là bạn may mắn lắm đấy. Xã hội nên coi là bệnh lý và tháo gỡ cho càng nhiều người càng tốt, để bị rồi mới nhận hậu quả, sẽ nhiều vụ đáng tiếc.
    • shimon
      @rantanplan Em nghĩ em chưa đến mức bị gọi là "bị bệnh trầm cảm", chỉ là buồn rất buồn và mất hết động lực để tiếp tục ấy ạ. Nhưng em được cái là nếu có thành tựu trong công việc thì sẽ cảm thấy khá hơn về bản thân và có những niềm vui nho nhỏ để dựa vào đó mà cố gắng hơn, rồi đi du lịch đó đây nữa, nên tâm trạng dần bớt nặng nề đi.
    • Rantanplan
      @shimon Nếu nhận thức được vậy cũng đỡ sợ.

      Anh nghĩ mọi người nên quan tâm đến người xung quanh, cảm giác của họ, chí ít là bố mẹ, vợ con, đồng nghiệp, có khi họ đang bad mood trầm trọng,

      trang bị một số kỹ năng cơ bản như đàn ông cần giải pháp, đàn bà cần lắng nghe, để chia sẻ với người xung quanh.

      Lâu dài cũng nên học phương Tây ở cái tính không ngại thất bại, chia sẻ, chắc chắn sẽ có ích ở những thời điểm khó khăn, không như ý.
    • kanishi
      @shimon chạy bộ giờ là động lực của mình
    • nangsaigon54
      @kanishi em cũng chạy bộ với group linkhay mình nè anh nhưng chạy bộ em thấy đầu óc mình nó vẫn hơi suy nghĩ linh tinh, còn đá banh thì tập trung vào tình huống nó quên hết những thứ khác đi ah
    • kanishi
      @nangsaigon54 đá banh có đồng đội cũng vui nữa, nhất là đá thắng
  • dongtataydoc88
    Nói tóm lại trầm cảm là "lý trí ko control đc cảm xúc" fai ko các bác
    • Rantanplan
      @dongtataydoc88 kiểu là một dạng như vậy.

      Tóm lại là hơn cả buồn, bế tắc, chán nản,

      đôi khi điều kỳ diệu cũng từ sức ép mà ra, nhưng động lực phấn đấu và sức ép rõ ràng là hai thứ khác nhau, từ bên trong luôn cảm nhận rất rõ, chỉ bên ngoài mới khó nhận ra 2 thứ này.

      Người ta chỉ nói, cần cố gắng, không ngại thất bại, vượt qua ngưỡng giới hạn, thì sẽ dễ đến thành công,

      chứ không nói là cứ chán nản, khủng hoảng đi rồi sẽ thành công.
    • echeveria
      @dongtataydoc88 giờ khoa học vẫn chưa hiểu hết cơ chế của cảm xúc, nhưng tuỳ cảm xúc khác nhau mà có một số hoá chất khác nhau tiết ra trong não. Người bị trầm cảm (có thể là một số loại trầm cảm, không phải tất cả) thực sự là do qua một số tác động mạnh mà cơ chế “tiết hoá chất” này có vấn đề. Tuỳ lúc mà hưng phấn, lúc thì lo âu. Đối với người mắc bệnh nặng thì người ta phải có hỗ trợ từ thuốc để kiểm soát, chứ không chỉ đơn giản là quan tâm, tìm hiểu gì đấy.
  • trongk41
    Thật sự mình trả sợ mấy cái hiểm nghèo như ung thư, HIV,...bằng thằng trầm cảm này.
    - Mấy bệnh hiểm nghèo chết nhiều thật nhưng ít ra nó có dấu hiệu và có cách chữa, thậm trí phương pháp chữa bằng tinh thần (như thiền định hoặc đại loại tinh thần sáng lạng, vui vẻ thì bệnh nó lại tự hết...).
    - Còn trầm cảm nó quá nhiều nguyên do, không biểu hiện,...không tính toán được như thông thường và hậu quả thường rất rất đau lòng...
    - @atcm khó ngủ thì lên linkhay đọc cmt mấy thím mà thư giãn, không thì khóa cửa, mở ảnh lão Cường lên mà tập gym...vẫn chúc mừng ông vì ông vẫn biết ông bị bệnh và đã chữa được
    • 01659686807
      @trongk41 thực sự nếu ngồi thiền được cũng sẽ đỡ trầm cảm hơn đó bác, tâm lcus thiền là an yên nên cảm xúc cũng sẽ tốt hơn
  • BlackParma
    Em hồi trước lúc sinh viên cũng bị tí trầm cảm. Nhưng nhẹ thôi nên một thời gian ra trường đi làm là hết .
    Thấy bài này nói đúng phết:
    http://tinyurl.com/yyeuv9pn

    Với em thì cứ thể dục thể thao thường xuyên là đời nó tươi.
  • 0347936195
    Lười nhác cái con c**.
  • cuongnguyen208
    Gần nhà em có một anh bị trầm cảm theo kiểu bị tác động bên ngoài, nguyên nhân do gia đình đưa đi bệnh viện K chích cái u nhọt ở cạnh mắt, vào đó gặp nhiều bệnh nhân bị K quá thế là ám ảnh sợ mình cũng bị như thế lên tưởng tượng ra nhiều loại bệnh mất ăn mất ngủ 7 tháng, không làm ăn gì, không đi làm không ai gop ý được .May vừa rồi đưa đi Bạch Mai gặp ông bác sĩ ông ấy tư vấn cho tý giờ thì đỡ rồi cứ cho đi truyền nước với thuốc bổ tăng 4 5 cân lại cười như hoa, em thấy trầm cảm hoặc hoang tưởng bị tác động rất nhiều từ bên ngoài, người bị bệnh trầm cảm đúng là sợ thật đấy
  • scorpion_king_1124
    Em không biết em có bị trầm cảm không nhưng có những giai đoạn em cũng stress và giật trụi tóc (mãi sau em mới biết đây là biểu hiện của trầm cảm). Sau này có kinh nghiệm, em rút ra thế này:

    Trầm cảm không tự nhiên mà đến. Chúng ta có thể cảm nhận khi chuẩn bị bước vào giai đoạn trầm cảm. Vì thế tốt nhất là tự cứu mình trước khi trầm cảm.

    Giai đoạn đầu tiên thì chỉ là không hài lòng về cuộc sống, về những người xung quanh. Cho nên điều cần làm là giảm sự chú ý và mối bận tâm vào những việc đó, giảm kỳ vọng về người khác xuống. Tăng cường nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, không làm việc quá sức. Chia sẻ với người khác và nhờ giúp đỡ. Thực sự trong giai đoạn này mình còn muốn nói chuyện và muốn được giúp đỡ (và là lúc người khác có thể giúp mình tốt nhất). Chứ đã trầm cảm rồi thì không thể ai giúp gì được nhiều.

    Đã trầm cảm rồi thì tự cứu bản thân rất khó luôn. Em phải dự phòng một danh sách những việc tối thiểu cần nghĩ, cần làm khi trầm cảm. Lúc đó là để lý trí (vốn không còn nhiều) kiểm soát cơ thể, để cơ thể được vận hành ở mức độ đủ để tồn tại. Danh sách “nghĩ điều phải nhớ” của em ví dụ như là bố mẹ còn khoẻ mạnh, con cái còn đủ, công việc còn có, chưa chết đói... em đã soạn sẵn như thế, còn không biết khi trầm cảm rồi thì có tác dụng gì không.
  • cs4ko
    Em hồi đó cũng bị trầm cảm. Có thằng bạn nó xúi xem phim xxx. Em xem thấy hứng thú, quay tay các kiểu mệt xong lăn ra ngủ. Được mấy bữa mệt thấy mẹ nhưng tinh thần thì hồi phục lại. Giờ mà gặp chuyện chán chán em lại lôi phí xxx ra quay tay vài phát là hết ngày. Hi vọng kinh nghiệm của em có thể giúp các bạn trẻ thoát trầm cảm
  • duongxavandam
    Muốn thoát ra khỏi bệnh trầm cảm chúng ta cần phân biệt 2 loại. Trầm cảm nặng thì tốt nhất nên đi bác sĩ vì thuốc chống trầm cảm bây giờ rất tốt, hoặc có thể sử dụng một số chất kích thích như cần sa, thuốc lắc, những chất ma tuý này nó cũng gây hưng cảm và có tác dụng điều trị chứng trầm cảm. Thể loại thứ 2 là loại nhẹ, vẫn giao tiếp công việc bình thường thì nên điều chỉnh cuộc sống, tìm những thú vui nhẹ nhàng, tìm đến những mối quan hệ tình cảm như chơi với bạn bè con cái, tìm đến giáo lý Phật pháp... phải xác định điều trị trầm cảm giống như gỡ rối cuộc chỉ. Từ từ từng ít một rồi mọi thứ sẽ qua. Nói thêm một chút cho ai chưa trải qua cảm giác trầm cảm. Thực sự đó là lúc não bộ không tiết ra chất gây hưng cảm khiến cho bg bệnh thấy cuộc sống nhạt nhẽo vô vị. Chính vì vậy có nhiều người thành đạt họ vẫn tìm đến cái chết, bởi đơn giản không thấy hứng thú bất cứ cái gì trong cs nữa. Đầu óc họ hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là cảm xúc bị mất. Mình đã mất vài năm để vượt qua và thỉnh thoảng vẫn tái phát mức đối nhẹ hơn. Nhưng biết cách điều chỉnh cs thì vẫn vượt qua được.
    • gomugomu1410
      @duongxavandam nhẹ nhẹ thì hút cỏ cũng được. Nửa hơi đủ đi ngủ. Chứ uống đống thuốc trầm cảm vào thì chỉ có hỏng người.
    • cs4ko
      @duongxavandam vấn đề là trầm cảm thì nó éo thiết tha gì những chuyện đó. Đi đ** nó còn ko muốn đi thì ở đó mà đi tìm thú vui
    • duongxavandam
      @cs4ko đấy là dạng nặng quá rồi. Chứ bệnh nhẹ quây quần bên người thân vẫn vui mà. Ko thế thì cả xh này ng ta tự tử hết!
    • duongxavandam
      @gomugomu1410 cần sa dùng điều trị trầm cảm mà. Chính vì thế một số nơi đã hợp pháp hoá cần sa cho y tế
    • kunboi256
      @duongxavandam cần sa thì còn dc vì chưa có nghiên cứu lâu dài thôi, còn mấy loại drugs khác thì ko có tác dụng cho trầm cảm nhé, nó còn dễ làm tự tử hơn. Trước có bác chuyên làm bên ma tuý mà cãi nhau với chủ tịch nghỉ LH rồi.
    • nangsaigon54
      @gomugomu1410 mua cỏ loại gì hút dễ đi ngủ và ko tác hại bác ơi, chỉ e với, trc h e chỉ hút thuốc
    • gomugomu1410
      @nangsaigon54 nguyên chất thì chẳng tác hại gì đâu. Mà nhớ dùng chừng mực đủ đi ngủ thôi chứ đừng quá (mà thực ra để biết thế nào là chừng mực chắc cũng phải qua 1 thời kỳ quá độ)
      Bác tham khảo bạn bè hoặc google chứ em phổ biến nhỡ lại bị cho ra đảo.
      Nhưng thực ra chỉ được 1 phần thôi. Tùy lý do trầm cảm, phải chữa tận gốc thì mới hiệu quả. Nhân lúc mình đang còn tỉnh táo thì cố tìm cách giải quyết nó đi bác. Chứ đến lúc cuộc sống mình gặp khó khăn nó phát ra thì lúc ấy mệt lắm.
    • nangsaigon54
      @gomugomu1410 em biết rồi, e cảm ơn bác ah
  • conansherlin
    Thôi các bác ạ, em ấy cũng mất rồi, hãy để cho em ấy được yên nghỉ.
  • bigtruck
    Kiểu lý trí ko control được cảm xúc là do hệ nội tiết tố trong người tiết ra các chất gây trầm cảm. Có một số thuốc làm cho con người ta vui lên, ví dụ L-tyrosyne. Ngoài chống trầm cảm, thuốc này cũng làm tăng tập trung giống kiểu trong film limitless.
    • nangsaigon54
      @bigtruck thuốc đó uống nhiều có tấc hại ko ah bác ơi. Hệ nội tiết tố tiết ra các chất gây trầm cảm đó là những chất gì ah
    • sauxanhh
      @nangsaigon54 cortisol. Thức ăn nuôi cortisol là caffein, giai đoạn đang bị depressed thì hạn chế dùng cafe nhé bác.
    • atcm
      @sauxanhh đây cũng là nguyên nhân mình đã bỏ cafe được mấy năm rồi
    • nangsaigon54
      @sauxanhh bạn Ngân có thể nói thêm cho mình thì để hạn chế cortisol tiewts ra trong cơ thể thìphair làm gì ăn gì đk ah?
    • gomugomu1410
      @nangsaigon54 bỏ cafe. Ăn đủ chất. Nhiều hoa quả, vitamin. Thiền. Tập thở.
      Đọc đt nhiều cũng tăng cortisol đấy bác. Bỏ đọc đt buổi sáng mới ngủ dậy & trước khi ngủ. Tối đọc là giảm melatonin( ~ serootnin)
      thay bằng tập thở.
      .tóm lại là nên tập sống chậm. Cơ mà khó lắm.
      Thay đổi khó nhất là suy nghĩ, quan điểm sống. Nhiều trường hợp bệnh từ đó mà ra.
  • sauxanhh
    Em từng trải qua một trải nghiệm kinh khủng nhất vào thời điểm trầm cảm:

    Hôm đó buồn nên nghĩ tới chuyện lái xe vòng vòng cho khuây khoả. Lúc bon bon trên đường thì có một xe tải phóng từ đường con phóng ra, lao về phía em. Điều kinh khủng nhất đã xảy ra với em, các bác biết là gì không?

    Không phải là xe tông. Không phải là té sấp mặt. Mà là ngay tại khoảnh khắc sinh tử đó, em vẫn thấy bình chân như vại, không hề có bất cứ phản xạ nào. Như các bác đã biết, não luôn có cơ chế bảo vệ cơ thể của chúng ta, khi vào tình huống nguy hiểm, nó sẽ bật công tắc cơ chế phòng vệ để chúng ta phản xạ. Thời điểm đó có thể chúng ta chạy nhanh hơn, hay thắng xe lại, hay la lên, hay dừng xe đột ngột cho té sấp mặt cũng được,... tất cả phản ứng đó cho thấy về vô thức ta vẫn có cách bảo vệ ta. Còn em lúc đó: trống rỗng - không còn cơ chế đó nữa!

    May mắn là xe tải đó nó dừng được, em vẫn bình thản chạy qua với bao lời chửi rủa khắp nơi nhưng tuyệt nhiên không cảm thấy gì, không thấy hoảng sợ, không hồi hộp. Nhắc lại còn thấy kinh khủng!



    Lúc trước, em hay cho rằng những người bị trầm cảm mà tự tử thật ích kỷ vì cuộc sống có bao nhiêu điều đẹp. Nhưng rơi vào trạng thái nặng rồi mới hiểu tại sao mình lại muốn tự tử. Thực ra, lúc đó, tự tử như một mong muốn được reset lại mọi thứ, được làm lại mọi thứ, được xoá hết mọi chuyện buồn khổ và ký ức đau đớn. Chứ không ai muốn chết để chết đâu các bác ạ. Người trầm cảm muốn chết để được cảm giác sống!

    —-

    Trải qua rồi nên em hiểu hơn về mình, về những ai bị trầm cảm xung quanh mình. Các bác nếu thật lòng quan tâm tới người thân đang có dấu hiệu trầm cảm, không cần gì nhiều đâu mọi người ạ, chỉ cần lắng nghe + bao dung. Thậm chí họ không cần lời khuyên hay an ủi. Họ chỉ cần được bao dung, được lắng nghe thực sự, được có ai đó bên cạnh mỗi khi họ có ý nghĩ tiêu cực. Bên cạnh một người trầm cảm rất vất vả, rất mệt mỏi, nhưng cứ nghĩ là họ chỉ đang trải qua một giai đoạn trong suốt hành trình cuộc đời, mình kiên nhẫn được với họ chút nào hay chút ấy, đừng phán xét, đừng buồn phiền vì những thay đổi 360* của họ. Vậy là đã giúp họ rất nhiều rồi!
    • 01659686807
      @sauxanhh Em đã từng nghĩ đến tự tử vài lần, chính xác là giống như bác, mất cái phản xạ tự nhiên của não lun, kiểu biết chết mà ko phản ứng gì, nhưng bây h trước khi nghĩ đến tự tử em lại nhớ đến con bé con nhà em, con em còn nhỏ quá, nếu em đi thì là mắc tội vs nó quá nhiều
    • nangsaigon54
      @sauxanhh những điều bạn nói đúng là những mong muốn của mình lun, đc nói ra tất cả những suy nghi trong đầu dù nó tốt hay nó kì quặc quái lạ đến cỡ nào đi nữa với thái độ lắng nghe bao dung và ko chỉ trích phán xét. Nếu người mình yêu nghe mình nói ra những tâm sự và phải chịu những vất vả mệt mỏi khi ở bên cạnh mình và cảm thấy chán ngán ko mún ở bên mình nữa, sợ họ ra đi mình ko thể nói ra đc hết tâm sự khổ lắm hic
    • gomugomu1410
      @nangsaigon54 cá nhân mình nghĩ thế này. Được người khác hiểu thì tốt. Nhưng thường thì khó lắm. Vì là con người người ta cũng có những hạn chế nhất là về suy nghĩ. Đa số người ta không ai hiểu mình đâu. Kể cả người yêu hay vc.

      Mình thì nghĩ điều quan trọng với bản thân là hiểu được việc không ai hiểu ai là chuyện rất bình thường của cuộc sống. Và từ đó học cách tự đứng bằng chân mình không cần dựa vào ai cả.
      Nói thật phũ tí là không ai giúp được mình ngoài mình đâu.
      Xưa còn trẻ mình cũng hay bị loanh quanh với những suy nghĩ như thế. Nhiều lúc nhắm mắt thấy chới với mơ mình bị mắc kẹt giữa biển. Đúng kiểu cô đơn không ai để bấu víu. Mà đến tuổi này, đến lúc có chuyện căng thẳng mình nhắm mắt vào thấy hai vai nặng như đá nhưng có cảm giác chân mình to & vững như cây cổ thụ vậy. Bản thân mình là chỗ dựa vững chãi nhất cho mình. Ai đến ai đi là chuyện bt thôi.
  • 01659686807
    Em sinh năm 93, thầy bảo tuổi này luôn giấu khó khăn vs đau khổ vào trong( kiểu để mọi người xung quanh thấy là cuộc sống bình yên) nên dễ bị trầm cảm. Em cũng từng nghĩ đến tự tử trên dưới chục lần, rồi lại tự mình vượt qua, bây h có gia đình vs con rồi mỗi ngày đi làm về thấy bé con lại tự nhủ phải cố mà sống chứ mình mất đi thì có tội với con quá
    • gomugomu1410
      @01659686807 rất xin lỗi niềm tin của bạn nhưng nếu muốn cải thiện tình trạng trầm cảm thì nên tìm hiểu về mặt khoa học của bệnh, kiến thức cả về cách sống,lối sống chứ các thầy thì chỉ có nhiệm vụ xem ngày giỗ là giỏi thôi.

      99% tất cả con người đều giấu đau khổ vào trong và thể hiện mặt vui vẻ ra ngoài.
  • manu_mapu
    Xin mạo muội chia sẻ kinh nghiệm của mình để vượt qua trầm cảm (tạm thời) vì chưa biết khi nào nó sẽ quay lại.
    - Làm những gì mình thích (mua sắm, chửi thề, cục súc... miễn bản thân thấy thoải mái)
    - Ngồi yên lặng lắng nghe cơ thể để biết nó đang cảm thấy như thế nào (mệt mỏi, kiệt sức...) vì cơ thể yếu dễ dẫn đến tinh thần khó gượng
    - Rời bỏ những nguồn cơn gây ra niềm đau, tuyệt vọng (những ng ta tưởng là "người thân" nhưng thật ra họ không hề quý trọng ta, chỉ là tình cảm một phía thì đau khổ khôn nguôi)
    - Bỏ hết những chuẩn mực về đạo đức ta đã được dạy. Sống với con người thật của mình một cách thẳng thắn nhất
    - Mặc kệ người ta nói gì về mình, và coi như mình đã chết 1 lần rồi. Nếu đây là kiếp sau của mình, mình muốn mình sống như thế nào? Hãy sống như vậy. Không một ai trên đời này có quyền phán xét mình cả.
    P/s: bộ phim "After life" nói về linh hồn sau khi chết rất ý nghĩa, nếu bạn nào đang tuyệt vọng có thể xem nó.
  • zer0ag
    trước t bị trầm cảm khoảng 1 năm, h đỡ dc 70%, cái khó của bệnh này là ko thể nào thoát dc khỏi cái lối suy nghĩ cũ, cái vấn đề cũ, nó cứ lởn vởn trong đầu mình. Chỉ ước có nút Reset trên Pc để m làm lại. H thì m ngày ngủ đủ giấc, ăn ngon miệng hơn, thể dục thể thao và kệ con mẹ đời, đ** suy nghĩ j hết
Website liên kết