8 Bình luận
  • 247az
    Mình không hiểu luật kiểu gì mà để những tên tội phạm như thế nhởn nhơ thế nhỉ
    • minister
      @247az trao quyền rất lớn vào tay cán bộ hành pháp, nhưng lại không ai xử lý đám cán bộ này
      -> tham nhũng tiêu cực lạm quyền sẽ ko bị trừng trị.
      VD quyền có khởi tố vụ án không, không khởi tố thì sao? ai nghiệm thu, ai xác định trách nhiệm?

      2 là luật luôn có phạt từ và tới.
      4. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình:
      a) Của hối lộ là tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất khác trị giá 1.000.000.000 đồng trở lên;


      Vậy khi nào thì tù, khi nào thì tử hình, cơ chế nào? Nếu do toà quyết định thì vô cùng chủ quan và dẫn tới tiêu cực chạy án vì quyết định tập trung của 1 vài nguời.
    • kedienro
      @minister tóm lại luật VN như củ cải
    • serverless
      @minister chỗ đó nó kiếm chác, sửa cho hợp lý cạp đất mà ăn ah. Lúc nó ra luật đã có ý đồ rồi, luôn luôn ra chung chung, nghe rất hợp lý, nhưng lúc nào cũng có chỗ mập mờ để kiếm chác.
    • dungseoul
      @minister theo em thì luật là để ngăn người ngay có ý định làm càn, chứ kẻ gian thì viết kiểu nào nó cũng lách được
    • minister
      @serverless ko. Ai chứ em đọc luật thấy ngu bỏ mẹ . Nên để cho mấy ô IT viết luật. Vì nó nên là cover hết các trường hợp if else switch case khi nào khung nào
  • Nhimxxu
    Trích stt của 1 bên luật:

    Hồi bé, xem các bộ phim Bao công phá án, đọc truyện Conan, Sherlock Homes... khiến nhiều người trong chúng ta có suy nghĩ rằng: Nếu điều tra tốt, bạn luôn biết được vụ án đã diễn ra như thế nào (hay nói rộng hơn là luôn biết được chuyện gì đã diễn ra trong quá khứ).

    Nhưng cách nghĩ đó dường như không ổn. Giống như ai đó đã từng nói: Chỉ có một điều chắc chắn là không có gì chắc chắn cả.

    Dù bạn có điều tra giỏi đến đâu, có tìm được nhiều chứng cứ đến đâu, bạn vẫn không bao giờ chắc chắn 100% chuyện gì đã diễn ra. Vẫn có thể tồn tại một khả năng, dù xác suất xảy ra là vô cùng nhỏ, rằng thực sự ông đó bị ngộ độc và sốt rét thật, rằng thí sinh và phụ huynh không biết con mình được nâng điểm.

    Những gì chúng ta biết ngày hôm nay chỉ là chứng cứ. Chứng cứ là thứ phản ánh những gì đã diễn ra. Nhưng rõ ràng là sự phản ánh đó luôn có nguy cơ bị sai lệch, bị thiếu sót. Vậy nên, không bao giờ có đủ chứng cứ để biết rõ 100% những gì đã diễn ra.

    Nếu chúng ta không thể chắc chắn vào điều gì đã diễn ra, và chúng ta buộc phải suy đoán vô tội cho người khác, thì chẳng nhẽ tất cả mọi người đều vô tội? Tất cả mọi trường hợp sẽ đều chung một câu trả lời: Không đủ chứng cứ?

    Để giải quyết bài toán này, tất cả những tiến bộ công nghệ về trinh thám, điều tra, pháp y, giám định… đều chỉ là công cụ. Kết luận vẫn phải thuộc về con người. Vấn đề là ai có quyền ra kết luận.

    Tại Việt Nam, mặt dù không chính thức, nhưng dường như việc kết luận chuyện gì đã diễn ra thường do cơ quan điều tra. Tại nhiều nước khác, quyền kết luận này thuộc về bồi thẩm đoàn.

    Rất nhiều người không tin rằng một tập hợp 12 người dân bình thường, được chọn ngẫu nhiên trong xã hội, lại có đủ năng lực để kết luận những gì đã diễn ra dựa trên tranh luận và biểu quyết. Nhưng có lẽ đó là cách tốt nhất để làm việc này. Người ta sẽ biểu quyết dựa trên niềm tin và sự nghi ngờ hợp lý. Nếu anh tin người đó đã phạm tội, anh phải biểu quyết có tội. Nếu anh vẫn còn có những nghi vấn hợp lý, anh phải biểu quyết vô tội.

    Đương nhiên, nếu bất kỳ một ai trong bồi thẩm đoàn không khách quan, người đó sẽ bị thay thế.

    Hãy thử tưởng tượng bạn ngồi vào bồi thẩm đoàn, xét xử vụ việc gian lận điểm thi. Bạn lắng nghe ý kiến của bên công tố, đọc kết luận điều tra, nghe lời biện hộ của luật sư, xem xét chứng cứ, nghe nhân chứng phát biểu, thậm chí lên mạng đọc báo, facebook bình luận về vụ án, tranh luận với 11 người còn lại… Sau tất cả, bạn sẽ phải biểu quyết, thì bạn sẽ chọn “có tội” hay “vô tội”? Bạn có tin lời trình bày không biết của phụ huynh và thí sinh?

    Vậy vì sao cơ quan cảnh sát điều tra của Việt Nam vẫn kết luận “không đủ chứng cứ”? Liệu niềm tin nội tâm của họ nói có tội? Hay họ vẫn còn nghi vấn hợp lý nào nữa? Liệu quyết định này có thực sự khách quan, chỉ dựa trên chứng cứ mà không có bất kỳ một sức ép nào?
Website liên kết