1 Bình luận
  • kanishi
    Khi về nước tôi lên 10 tuổi. Khó khăn rất nhiều trong hội nhập. Lúc đó tôi hay bị ốm lại rất gầy yếu. Nhiều lần tôi vào viện. Trong tôi dội lên khao khát sống và sống khoẻ. Vì thế tôi đã cố gắng luyện tập. Cũng do sức khoẻ yếu và không được học cơ bản nên tôi học rất vất vả hay buồn ngủ. Những lúc đó Ba tôi lại kể tôi nghe câu chuyện cậu học trò nghèo quê Hà Tĩnh khi đi học chỉ có mỗi con cá gỗ, vào nhà ai cũng xin tí nước mắm để khi ăn cơm mút con cá gỗ cho mặn dễ ăn. Tối ngồi học thì buộc tóc vào sợi dây treo trần nhà để khỏi ngủ gật. Kể từ đó tôi biết mình cũng “phận mỏng cánh chuồn” chỉ có con đường học hành và tôi lao vào học. Có những ngày tôi học đủ 16 tiếng, Má tôi mang cơm cho tôi đến tận bàn để tôi ăn và lại học tiếp. Tôi sợ ốm, tôi sợ dốt nhưng cái sợ khác còn to lớn hơn là sợ nghèo. Vì thế ngay từ lúc đi học và còn rất non với đời tôi đã học cách kiếm tiền từ việc đi dịch phim kiếm hiệp của Hồng Kong. Đó có lẽ là “những bước đi nhỏ bé đầu tiên”.


    hay lắm đại sứ
Website liên kết