Trở lên trên
Viết bình luận 50 Bình luận
  • honglamsg
    bản thân tôi, bạn học và học sinh của tôi được học trong môi trường trường chuyên kiểu nuôi gà chọi, suốt ngày chỉ lo học, đi thi, không biết nhiều về thực tế cuộc sống đầy sóng gió, âm mưu, thủ đoạn. Sau khi học xong ra trường đi làm phải trải qua nhiều cú sốc tâm lý và phải mất nhiều năm mới thích ứng được; một số không thích ứng kịp đã không thể gượng dậy.
  • Mr_Casanova
    Tình huống trong truyện rõ ràng là câu truyện ngụ ngôn giống kiểu 2 con gấu chia bánh, bị cáo cắn mất rồi chia thành 2 phần bé tí xíu bằng nhau.
    Bài học rút ra là bạn bè không nên tranh giành, cuối cùng để người ngoài được lợi. Thực tế nhiều nhà anh em trong nhà tranh chấp đất đai, đánh nhau vỡ đầu chảy máu. kiện tụng nhau cuối cùng tiền nuôi tòa án với công an còn quá tiền đất.
    Còn chuyện gọi nhau mày tao thì rõ ràng bố mẹ còn như thế hàng ngày. trẻ con gọi nhau thế lại đổ tại 1 bài trong SGK
  • Marissa
    Truyện này giống truyện 2 con gấu con (hay con gì đó) nhờ cáo chia bánh (hay phomat) thôi mà. Ngôn ngữ thì có vẻ hơi cũ.
    Có truyện khác cũng hay đc lôi ra để chửi là "bé cầm giỏ, mẹ bế bé", cái đó là suy nghĩ của trẻ em, nhiều thím cứ nâng quan điểm bảo truyện đó dạy trẻ em tiểu xảo.
    Nói chung, mấy ví dụ hay truyện trong sách CNGD chỉ không hay, chọn từ hơi chán thôi, chứ ý tứ thì cũng ko có gì đáng phải lên án, phản đối cả.
  • TKM
    Đây là truyện ngụ ngôn mà. Bới lông tìm vết vậy . Nếu như này là xấu thì những truyện như Con cáo và chùm nho, Hai chú gấu tham ăn phải bị thế giới cấm từ lâu rồi.
  • TanNg
    @vcd2403 Mình lại thấy thế này

    - Đây là một câu chuyện, thực tế trong cuộc sống. Và trẻ con cần phải biết trong cuộc sống tồn tại các thực tế đó, mình không kể những chuyện thế ra có nghĩa là trẻ con không biết những chuyện như vậy tồn tại, không học được cách ứng xử với nó

    - Trẻ con cần học được cách ứng xử, đánh giá, nhận xét các tình huống thực tế của cuộc sống. Chúng lấy một tình huống mẫu (case study) để học, và áp dụng trong cuộc sống của chúng. Mình không nghĩ là sau khi đọc bài này, đứa trẻ lại tiếp thu những thứ xấu như bạn nghĩ. Cái chúng tiếp thu sẽ là lời dạy của thầy, thảo luận của bạn bè, chiếu bản thân mình vào tình huống đó và đa phần sẽ nhận rõ cái gì là xấu, cái gì là tốt, cái gì người khác không nên làm với mình, cái gì mình không nên làm với người khác. Hệ quả của bài này là chúng sẽ hiểu thế nào là bất công, thế nào là lươn lẹo, thế nào là cảm xúc của người bị lừa, thế nào là việc không nên làm, làm gì thì sẽ bị người khác đánh giá xấu; tự lũ trẻ sẽ thảo luận với nhau là nên phản ứng tiếp theo như thế nào, mở rộng câu chuyện theo cách chúng tưởng tượng.

    Như vậy key ở đây không phải là giấu những chuyện này đi, mà sử dụng những chuyện đó để dậy chúng đánh giá tình huống, ứng xử phù hợp.

    Cá nhân mình khi học tập, ngại nhất là học những thứ toàn hoa hồng, thích những thứ đa chiều hơn. Bạn xem phim Tây, nhiều phim rất bi kịch, kẻ xấu chiến thắng, nhưng xem xong thì tinh thần yêu cái tốt lại nổi lên hơn bao giờ hết. Bởi vì con người không phải là thứ thụ động, người ta nói gì thì nghe thế, họ phản ứng với cái xấu bằng lòng tốt.
  • honglamsg
    bản thân tôi, bạn học và học sinh của tôi được học trong môi trường trường chuyên kiểu nuôi gà chọi, suốt ngày chỉ lo học, đi thi, không biết nhiều về thực tế cuộc sống đầy sóng gió, âm mưu, thủ đoạn. Sau khi học xong ra trường đi làm phải trải qua nhiều cú sốc tâm lý và phải mất nhiều năm mới thích ứng được; một số không thích ứng kịp đã không thể gượng dậy.
  • vcd2403
    Nhân cái bài học này, xin phép đc nhắc lại bài học trc: phép lịch sự. Mời bạn @tieuphu và bạn @TanNg phản biện tiếp.

    - lịch sự bao gồm cả lễ phép! Đúng. Nhưng đó là đúng với những người mà cái đầu toàn sạn như chúng ta, người sống hăm mấy ba chục năm rồi chứ ko phải đúng với 1 đứa trẻ học lớp 1. Với độ tuổi đó chúng chỉ biết lễ phép là lễ phép và lịch sự là lịch sự. Giống như là 1 là 1 và 1+1=2 rõ rành rành rọt. Ko giống các ông, 1+1=3 hoặc 1+1+2= 1 đống. Vì đàu óc của chúng rất đơn giản, vốn từ của chúng cũng ít. Chúng chỉ nhìn sự vật sự việc 1 cách rất đơn thuần chứ ko quan tâm đến mặt trái.

    - theo khía cạnh đúng và ko đúng! Hãy giả sử như các ông phải dậy cho con mình bài học đó đi, các ông sẽ dậy thế nào?? Tôi sẽ dậy như sau:
    Tg: tại sao bạn này ko lịch sự nào các em??
    Hs: vì ông kia ko cho tiền bạn ấy!
    Tg: như vậy là đúng hay sai?
    Hs: dạ sai!
    Tg: đúng rồi, các con đừng bao giờ làm như vậy nha, đó là 1 điều rất xấu mà chúng ta phải tránh!!

    Motip nó là như vậy! Dậy cho chúng biết đièu đó là sai! Nhưng STOP!!! Dừng lại ngay đây các ông sẽ thấy 2 vấn đề.

    1. Trong số tất cả hs đòng thanh nói dạ sai, sẽ có vài đứa ngay lập tức nghĩ: tại sao sai? Giữa tiền và lịch sự, mình sẽ chọn tiền, đằng nào mà mình chả lịch sự, vậy chỉ cần lịch sự muộn 1 chút là có tiền, ko tội gì phải lịch sự liền cả, chỉ có đứa ngu mới lịch sự liền. Đây là 1 thất bại. HS ko chỉ ko quan tâm đến đúng sai của bài học, mà chúng còn sẽ làm ngược lại lời dậy. Thất bại thảm hại.

    2. Mấy ông bội số của sự thất bại trước lên sẽ ra thất bại thứ 2: ngay khi đọc xong bài học này, rất nhiều trẻ đã đc gieo vào tiềm thức 1 cách vô hình (hiện tại chúng có thể ko quan tâm) về 1 phương thức, 1 cách thức kiếm tiền mà hiện tại chúng ko để ý. Chỉ cho đến khi chúng cần tiền, hoặc có 1 cơ hội thực nghiệm, chúng sẽ làm ngay lập tức: đó là thể hiện mình vô lễ để có cơ hội nhận được tiền. Đây là sự thất bại bội số.

    3. Khi thấy con mình vô lễ, nếu cha mẹ thật sự quan tâm đến con, sẽ biết rõ nguyên nhân từ đâu và chỉnh ngay lập tức. Nhưng có bao nhiêu cha mẹ sẽ và làm đc đièu này. Phần cha mẹ còn lại, họ ko hiểu, ko biết, và ko quan tâm tại sao và từ đâu mà con mình lại vô lễ như vậy, họ chỉ đơn giản quát lên: hỗn, tại sao con lại nói như vậy?? Nói lại, nếu lễ phép bố sẽ cho... đến đây các ông có thấy đc sự thất bại toàn cục ko?? 1 sự thất bại mà các ông người cha người mẹ phải gánh chịu là tất nhiên và xứng đáng!!

    Dậy cho trẻ không nên có nhiều bài học, ngày xưa tôi nhớ là có bài 2 con dê qua cầu. Dậy trẻ nên cũng nhiều bài. Nhưng nguyên tắc đầu tiên (theo cá nhân tôi) là mỗi bài chỉ dậy về 1 thứ, nên hay ko, tốt hay xấu. Đừng chồng chéo nghĩa này nghĩa nọ, vì trẻ sẽ ko quan tâm, mà có quan tâm chúng cũng sẽ ko hiểu, mà nếu chúng hiểu, chúng sẽ hiểu theo cách của chúng. Vì chúng chưa đủ nhận thức cơ bản về sự chồng chéo trong từ ngữ, chưa nhìn nhận mặt trái mặt phải của sự vật, việc.

    Chúng chỉ có và chỉ cần 1 cái nhìn trực diện vào vấn đề.

    Nhắc thêm rằng, nếu các ông có phản biện, đàu tiên phải đặt mình vào suy nghĩ, nhận thức của 1 đứa trẻ, sau đó hãy đặt mình ở vị trí người thầy để dậy cho chính đứa trẻ mà các ông vừa đặt kình vào đó.

    Tiếp theo đến bài học trên đây. Nó chỉ đơn thuần là gieo vào tiềm thức trẻ là phương thức khôn lỏi để kiếm tiền, hết!
    • TanNg
      @vcd2403 Khó hiểu vãi, bác viết bằng ví dụ cụ thể được không? hoặc lấy luôn tình huống ở trên để minh họa được không?
    • tancodien
      @vcd2403 nói chung dạy trẻ con khó thiệt
    • vcd2403
      @tanng bài trên là 1 bài nhảm nhí, vô thưởng vô phạt, ko tốt ko xâu, chả mang ý nghĩa nào cả. Chả có gì để nói.

      Còn về bài phép lịch sự thì đơn giản là đang vô hình dậy cho trẻ 1 cách kiếm tiền rất đơn giản: vô lễ với người lớn để người lớn cho tiền sau đó sẽ lễ phép lại.

      Kinh tế: tạo ra nhu cầu cho người khác, sau đó bán cái phương thức để giải quyết nhu cầu đó, và thu tiền.

      Như 1 bạn gì đó đã nói: trung quốc in tiền giả đưa vào Việt Nam. Sau đó họ chỉ việc sản xuất máy đếm và phát hiện tiền giả. Hoàn toàn đúng và hợp pháp.
    • domain
      @vcd2403 vấn đề này ko đưa ra những trường hợp cụ thể đc.
      Trẻ em là phản ánh của hiện thực, trẻ sẽ ghi nhận những gì trẻ tiếp nhận đc. Theo tâm lý thì con người luôn phản ứng ngược lại với những thông tin mà họ cho là đúng, trẻ cũng vậy...
      Do đó nên cho trẻ tiếp nhận những điều tốt đẹp nhất, nếu sau này trẻ tiếp nhận những điều lệch lạc thì người lớn sẽ diễn giải, điều chỉnh lại. Hoặc tự phản ứng ngược lại với những điều đó.
      Dạy trẻ là cả một quá trình, vậy nên mới nói nội dung trong sách là ko phù hợp trong nhà trường.
    • TanNg
      @vcd2403 Mình lại thấy thế này

      - Đây là một câu chuyện, thực tế trong cuộc sống. Và trẻ con cần phải biết trong cuộc sống tồn tại các thực tế đó, mình không kể những chuyện thế ra có nghĩa là trẻ con không biết những chuyện như vậy tồn tại, không học được cách ứng xử với nó

      - Trẻ con cần học được cách ứng xử, đánh giá, nhận xét các tình huống thực tế của cuộc sống. Chúng lấy một tình huống mẫu (case study) để học, và áp dụng trong cuộc sống của chúng. Mình không nghĩ là sau khi đọc bài này, đứa trẻ lại tiếp thu những thứ xấu như bạn nghĩ. Cái chúng tiếp thu sẽ là lời dạy của thầy, thảo luận của bạn bè, chiếu bản thân mình vào tình huống đó và đa phần sẽ nhận rõ cái gì là xấu, cái gì là tốt, cái gì người khác không nên làm với mình, cái gì mình không nên làm với người khác. Hệ quả của bài này là chúng sẽ hiểu thế nào là bất công, thế nào là lươn lẹo, thế nào là cảm xúc của người bị lừa, thế nào là việc không nên làm, làm gì thì sẽ bị người khác đánh giá xấu; tự lũ trẻ sẽ thảo luận với nhau là nên phản ứng tiếp theo như thế nào, mở rộng câu chuyện theo cách chúng tưởng tượng.

      Như vậy key ở đây không phải là giấu những chuyện này đi, mà sử dụng những chuyện đó để dậy chúng đánh giá tình huống, ứng xử phù hợp.

      Cá nhân mình khi học tập, ngại nhất là học những thứ toàn hoa hồng, thích những thứ đa chiều hơn. Bạn xem phim Tây, nhiều phim rất bi kịch, kẻ xấu chiến thắng, nhưng xem xong thì tinh thần yêu cái tốt lại nổi lên hơn bao giờ hết. Bởi vì con người không phải là thứ thụ động, người ta nói gì thì nghe thế, họ phản ứng với cái xấu bằng lòng tốt.
    • Jennyhp
      @tanng Cùng quan điểm, em thường thảo luận với con về tất cả các chủ đề nó hỏi, tất nhiên là nói đơn giản thôi nhưng k né tránh
    • ironman1511
      @tanng Cùng quan điểm . Bài học là phải có gương xấu , gương tốt , từ đó trẻ sẽ ghi nhận các phản ứng để có bài học
    • kophaithach1
      @tanng mình thấy bài học này đầy tính thực tiễn đó chứ? Hồi nhỏ đứa nào chả "con quét nhà xong mẹ phải cho con 500 cơ"......
    • TuyPhong
      @ironman1511, @domain, @vcd2403, @tanng Chúng ta là thế hệ TẤM CÁM và SỌ DỪA vậy nên:
      Ở đây ae nào hồi nhỏ ta đọc Tấm cám và phát hiện ra truyện có tính kinh dị và dã man? Hay chúng ta chỉ quan tâm Tấm tốt và Cám (xấu). Dì ghẻ độc ác!
    • TanNg
      @tuyphong Đúng thế, đó là bằng chứng rõ nhất.
    • cuccu1
      @tuyphong em có phát hiện ra nhé. Có một lần đọc bài Cây tre trăm đốt em còn nhận xét anh Khoai là ngu chứ không phải ngốc, chưa nói hết câu đã bị cô giáo ngắt lời
  • hocvalamtudau
    Bụi Đời Chợ Lớn phiên bản thiếu nhi
  • TKM
    Đây là truyện ngụ ngôn mà. Bới lông tìm vết vậy . Nếu như này là xấu thì những truyện như Con cáo và chùm nho, Hai chú gấu tham ăn phải bị thế giới cấm từ lâu rồi.
  • Marissa
    Truyện này giống truyện 2 con gấu con (hay con gì đó) nhờ cáo chia bánh (hay phomat) thôi mà. Ngôn ngữ thì có vẻ hơi cũ.
    Có truyện khác cũng hay đc lôi ra để chửi là "bé cầm giỏ, mẹ bế bé", cái đó là suy nghĩ của trẻ em, nhiều thím cứ nâng quan điểm bảo truyện đó dạy trẻ em tiểu xảo.
    Nói chung, mấy ví dụ hay truyện trong sách CNGD chỉ không hay, chọn từ hơi chán thôi, chứ ý tứ thì cũng ko có gì đáng phải lên án, phản đối cả.
  • phieulangz
    Sách viết mấy chục năm trước rồi, thời đó như thế là bình thường.
  • Mr_Casanova
    Tình huống trong truyện rõ ràng là câu truyện ngụ ngôn giống kiểu 2 con gấu chia bánh, bị cáo cắn mất rồi chia thành 2 phần bé tí xíu bằng nhau.
    Bài học rút ra là bạn bè không nên tranh giành, cuối cùng để người ngoài được lợi. Thực tế nhiều nhà anh em trong nhà tranh chấp đất đai, đánh nhau vỡ đầu chảy máu. kiện tụng nhau cuối cùng tiền nuôi tòa án với công an còn quá tiền đất.
    Còn chuyện gọi nhau mày tao thì rõ ràng bố mẹ còn như thế hàng ngày. trẻ con gọi nhau thế lại đổ tại 1 bài trong SGK
  • Botram
    Em thì nghĩ nhân cách con người nó phụ thuộc hàng nghìn yếu tố, chả phải 1 vài bài thế này mà ảnh hưởng đâu. Thoải mái để, đừng mô phạm, giáo điều, cứng nhắc quá.
  • htainger
    Có thằng Tây nào được dạy cách vượt đèn đỏ ở xứ dãy chết không?, vậy mà em đi đường vừa thấy nó vượt đèn đỏ vừa không đội mũ bảo hiểm nữa. Chắc nó nghĩ đang ở thiên đường nên không sợ lên thiên đàng
  • HuyThai
    mình chỉ thấy lo ngại mấy cái thành ngữ tiếng Hán ở dưới (ví dụ mình đọc thấy "dĩ ân báo oán"), còn lại truyện thì kiểu ngụ ngôn, chủ yếu cần người lớn giải thích chứ trẻ lớp 1 chả thể nào hiểu nổi đâu
    • ironman1511
      @huythai Cỡ 70-80% từ vựng tiếng Việt từ tiếng Hán thì phải, gọi là từ Hán - Việt , giờ thì có mượn cả tiếng Anh, Pháp, Nga ...
    • BlackWidow
      @huythai Quan điểm mình từ Hán Việt là của người Việt. Có thể hơi buồn cười, nhưng nó như chuyện cá vào ao ta là của ta. Kỳ thị những tữ này dễ gây lỗ hổng giữa các thế hệ.
    • HuyThai
      @blackwidow, @ironman1511 có sự khác biệt giữa "từ" và "thành ngữ". Từ thì mượn nhưng thành ngữ thì không vì đơn giản là người mình chả ai nói thế cả

      Ở đây mình nói là thành ngữ. Ví dụ có thể nói "lấy oán trả ơn" sao lại không nói?
    • TKM
      @huythai Thế hệ trước nói nhiều, thế hệ mới thì ít dần. Cho vào để giữ sự đa dạng ngôn ngữ là điều nên làm. Việc in ké dưới trang sách tức là không bắt buộc phải học, đứa nào nhớ được thì tốt, ko nhớ cũng chả sao.
  • thinth20
    Cho hỏi ở đây là người ta phản đối cách dạy đánh vần của phương pháp này? Hay là phản đối những bài ví dụ tập đọc trong quyển sách giáo khoa này.
    Nếu phản đối phương pháp tập đọc và đánh vần mới này thì đưa ra phản đối những bài ví dụ trong sách phản cảm thì có đúng chủ đề không?
    Còn nếu phản đối những bài tập đọc ví dụ trên phản cảm (theo mình hiểu như vậy), thì tại sao không thay thế được bằng những bài tập đọc ví dụ khác.
    Hai cái khác nhau hoàn toàn và mình có cảm giác những người tranh luận họ cũng không hiểu là họ đang tranh luận lệch ra khỏi vấn đề ban đầu rồi. Đó là phương pháp dạy tập đọc và đánh vần này có gì sai hay đúng ở đây? Và nó có thể dùng cho học sinh và trẻ lớp 1 được không thì chả thấy ai nói.
    • BlackWidow
      @thinth20 Thì giờ pp đánh vần đã đc làm rõ, ta sang sách tiếng Việt, xong sách TV ta sang Toán. Cũng như hq trên này có a Vờ Tờ Dờ nhảy vào chém triết lý. Được 1 lúc a ấy làm cái Bủm rồi thăng về trời, ae ở lại ngơ ngác chưa hiểu chuyện j.
  • AvanSutoLatsu
    Ví dụ như bài “Quả Bứa” dạy học sinh phải biết cách cư xử, nhường nhịn nhau. Nếu tranh giành nhau thì sẽ có kẻ thứ ba lợi dụng việc này. 

    Phân tích thành dạy trẻ sống tiểu xảo là sai cmnr
  • leona511
    4. Các câu chuyện trong sách có tính phản giáo dục?
    > Đúng và cũng Sai luôn
    Ví dụ: Đọc những mẩu chuyện trong sách CNGD lớp 1 như: Bé giúp mẹ bằng cách kêu mẹ bế để bé xách đồ, v.v... phụ huynh có cơ sở để cho là câu chuyện dạy trẻ nhỏ tính khôn vặt. Vì thực tế nếu bé nói giúp mẹ xách đồ mà để mẹ bế cả bé thì mẹ còn vất vả hơn.
    NHƯNG
    Chúng ta đang suy nghĩ theo tư duy của người lớn, thực tế có đứa trẻ lên 5,6 tuổi nào nói như vậy khi mẹ hỏi không? Trả lời: CÓ. Bé đâu biết là như vậy không giúp được cho mẹ mà còn làm mẹ mệt hơn. Và câu chuyện của người giảng dạy là đưa ra tình huống thật để tạo câu chuyện cho các bé tranh luận, phản biện, sau đó định hướng hành vi "đạo đức" nhất.
    Nếu rập khuôn là Bé phải trả lời: Bé phải xách đồ cho mẹ mới là giáo dục thì là áp đặt khuôn mẫu cho trẻ, là phương pháp áp đặt đâu có hiệu quả cho tư duy bé phát triển.

    Ví dụ rõ nhất 1 câu chuyện có thật như sau:
    - 2 nhà cạnh nhau có 2 bé bằng tuổi nhau với điều kiện sống giống nhau. Nhân một ngày, có ông lão ăn xin đói rách đến, 2 ông bố muốn giáo dục nhân cách con bằng việc đưa ra đề nghị là Con hãy giúp ông lão ăn xin.
    - Bé thứ nhất sau khi bố thuyết phục đã trút ống tiết kiệm và đưa tiền cho ông lão ăn xin. Ông bố rất hài lòng.
    - Bé thứ hai, dù thuyết phục thế nào bé cũng không đồng ý giúp đỡ ông lão. Bé nói rằng: Tiền này là tiền công của bé được cho khi giúp bố đánh giầy, giúp mẹ rửa bát. Bé có quyền sử dụng tiền của mình và không ai được ép bé dùng tiền đó cho việc gì. Cô bé chạy đi mua kem - thứ cô bé thích nhất. Ông bố vô cùng thất vọng.
    Không có gì đáng suy nghĩ nếu cô bé không đưa que kem cho ông lão vào nói: Ông đã có tiền của bạn con giúp, con tặng ông que kem, thứ con thích nhất. Con nghĩ nó sẽ giúp được ông lúc này.
    Câu chuyện là sau khi được hỏi câu: Con có vui không khi giúp ông lão ăn xin?. Bé thứ nhất nói: CON KHÔNG BIẾT, nhưng con làm theo ý bố, chắc là bố vui, ông ăn có tiền, chắc ông ấy cũng vui, như vậy là có lẽ con sẽ vui.
    Còn cô bé thứ 2 nhìn cô bé tung tăng chạy nhảy là biết cô bé đã vui như thế nào...

    Toàn bộ bài phản biện của em tại: http://tinyurl.com/ybxsf7ug

    Các bác cho xin gạch xây nhà ạ
    • TanNg
      @leona511 Gửi cái link chứ gửi comment này khó ai đọc. Mình cũng thiên về phương pháp dậy "mở" hơn, tức là sử dụng câu chuyện có tính điển hình, không có tốt xấu sau đó mở cho thảo luận, phát triển ý tưởng thay vì áp một bài học chặt chẽ, gồm toàn cái tốt.
    • leona511
      @tanng Mình có gửi bài lên Linkhay, nhưng chẳng ma nào quan tâm cả, các thầy ko ủn em ko lên được
  • ntvim88
    A4 Quang Phục Hội là tổ chức được lập nên từ một số thành viên trung kiên của A4 Đồng Chí Hội và một số cảm tình viên mới, thời gian thành lập T9/2018
  • vuivoidoi
    Google mới thấy quả bứa là quả dại ở trong rừng, sách lỗi tè le như thế, dân chúng hô hào thì áp đặt là có nhóm lợi ích, rồi học cái này mới ra được nhân tài, rồi giải thích dễ hiểu các kiểu haizz, tiền bạc đôi khi nó mua được cả mồm
  • cuddang
    Vạch lá tìm sâu. Soi lông mu tìm rận
  • superxoaii
    Mình thì thấy kể những câu chuyện như này cho trẻ giống như tiêm vaccine vậy. Đằng nào chúng cũng tự tiếp xúc, chẳng thà kể luôn từ đầu và tạo môi trường trao đổi để chúng phát triển sự phản biện và phân biệt đúng-sai.
  • toidq
    Cái này có thể là ý tốt nhưng nếu giảng dạy không tốt, không đến nơi đến chốn thì trẻ sẽ có xu hướng học điều xấu nhanh hơn.
  • _shine_
    Cùng 1 nội dung , bạn nhìn thấy tiểu xảo thì nó dạy bạn tiểu xảo , còn bạn nhìn thấy bài học thì nó cho bạn 1 bài học, thế thôi. Sách cũng không cấp cho các bé lớp 1 ngồi đọc 1 mình , còn có cô giáo giảng bài nữa.
    http://tinyurl.com/yclz38pk
  • leona511
    Sao mình đăng bài, hay gửi link chẳng có anh em nào xem nhỉ?
    Diễn đàn này chỉ có mấy host thôi đúng ko ta?
    http://tinyurl.com/y9h8zdgq
  • sh150_25
    Đây chỉ là tình huống đưa ra thôi còn xấu hay tốt là phải phụ thuộc vào người thầy dạy, dạy bọn trẻ thế nào. còn lớp 1 thì biết théo éo nào là tiểu xảo.
    Nếu với bài này thầy giáo không giải thick gì thềm kệ mẹ chúng mày thì hôm sau trẻ quên luôn nhớ làm éo gì sáu với năm với bứa.
    Kon thầy giáo bảo vỏ búa rất giá trị bán rất nhiều tiền thằng ka ngu VL ra luôn thì bọn trẻ hiểu là thằng ka ngu vl sau mình chỉ lấy vỏ quả bứa thôi cho chúng nó ruột.
    Kon thầy giáo bảo thằng ka khôn vl ra các e ạ. gặp những thằng này phang chết km nó đi và 2 đứa hãy chia nhau ruột quả bứa.
    Đơn giản là phải có thằng nhồi sọ và reo rắc tư tưởng như IS mới ăn thua
  • NatBi
    Giờ không dạy con tiểu xảo thì chỉ có thiệt ở cái xã hội này. Trước mình cũng ngoan lắm cho đến khi nhận ra một sự thật trần trụi là làm đếch gì có XHCN.
  • 0937471328
    Chuyện ngụ ngôn con cáo và chùm nho nó chỉ in trong sách truyện ngụ ngôn, chứ làm gì in trong SGK.