18 Bình luận
  • vietnamnet_ict
    Làm sao để vững vàng - một chủ đề cực kì quan trọng trong cuộc đời nhưng mình thấy có vẻ vẫn ít người để tâm. Trở thành một con người an nhiên, ung dung tự tại, luôn vững vàng trước sóng gió cuộc đời là một món quà ít có gì quý hơn mà bố mẹ có thể trao tặng cho con trong cuộc đời.

    Những ý đưa ra trong bài mình nghĩ cũng chỉ là các giải pháp bề mặt thôi. Mình thì đang sử dụng chính các triết lý của Đạo Phật để chỉ cho trẻ con: về vô thường, vô ngã, tính không,... Cứ nói kiểu chơi đùa rồi lý giải ngay trong chính các tình huống, câu chuyện hàng ngày thôi, rồi trẻ sẽ thấm dần và đem ra áp dụng để rồi trở nên vững vàng một cách... kinh hoàng đấy

    Cũng đừng bao giờ nghĩ trẻ con chưa hiểu được những điều này. Thực tế là trẻ con cực kì dễ tiếp nhận vì nó như một trang giấy trắng, luôn sẵn sàng tiếp nhận những điều mới, ko vướng mắc phải những quan niệm cũ như người lớn.
  • cuong205a
    "có thể con em lớn lên ko quá vững vàng, nhưng sẽ là 1 admin tử tế", 1 Linkhayer mạnh dạn trải lòng
  • vietnamnet_ict
    Làm sao để vững vàng - một chủ đề cực kì quan trọng trong cuộc đời nhưng mình thấy có vẻ vẫn ít người để tâm. Trở thành một con người an nhiên, ung dung tự tại, luôn vững vàng trước sóng gió cuộc đời là một món quà ít có gì quý hơn mà bố mẹ có thể trao tặng cho con trong cuộc đời.

    Những ý đưa ra trong bài mình nghĩ cũng chỉ là các giải pháp bề mặt thôi. Mình thì đang sử dụng chính các triết lý của Đạo Phật để chỉ cho trẻ con: về vô thường, vô ngã, tính không,... Cứ nói kiểu chơi đùa rồi lý giải ngay trong chính các tình huống, câu chuyện hàng ngày thôi, rồi trẻ sẽ thấm dần và đem ra áp dụng để rồi trở nên vững vàng một cách... kinh hoàng đấy

    Cũng đừng bao giờ nghĩ trẻ con chưa hiểu được những điều này. Thực tế là trẻ con cực kì dễ tiếp nhận vì nó như một trang giấy trắng, luôn sẵn sàng tiếp nhận những điều mới, ko vướng mắc phải những quan niệm cũ như người lớn.
    • vannhan
      @vietnamnet_ict Tính không là gì bác nhỉ? Dạy về tính không cần thận trọng, không nó lại rơi vào chấp không có tốt xấu, đúng sai!
    • TrNgo
      @vietnamnet_ict không phải ai cũng hiểu đúng để có thể truyền đạt hay dạy lại đâu
    • PythonGable
      @vietnamnet_ict Làm gì cũng phải có mục đích, mục tiêu. Có được cái này thì mới đứng vững trước sóng gió. Nhưng giờ người lớn còn mấy người có, không có thì làm sao dạy con nhỏ.
    • Bongbambee
      @vietnamnet_ict
      Theo mình thì học cái gì cũng từ thấp tới cao. Trước hết mình nghĩ là cần học về nhân quả - vô thường - bất toại nguyện, phát triển lòng từ bi , nghĩ cho người khác nhiều hơn để làm yếu cái tôi đi đã ...

      Trẻ con trong sáng nên nó ngấm những điều tốt cũng rất nhanh nếu được dạy

      Những cái giải pháp bề mặt vẫn nên dạy nó vì nó vẫn cần sống giữa đời thường. Chấp nhận người khác, chấp nhận chính mình - hiểu đúng đã là giỏi . Ví dụ - Hiểu lơ mơ mình làm gì cũng chấp nhận được hết là sai bét
    • ohisee
      @bongbambee nhớ hôm nọ có thấy nói đấy, mình cứ làm cái cây tốt, đứa trẻ sống dưới bóng cây sẽ tự lớn lên thành cái cây khác, ko cần dậy dỗ nhiều. Còn nếu chính mình ko ổn thì chỉ còn cầu cho con gặp được cái cây khác thôi (lúc đó có khi mình ké bóng cây của con mình )
    • vietnamnet_ict
      @vannhan Mình ko giỏi giải thích các khái niệm Phật giáo như một số bạn trên LH, vì thực ra là cũng ko hiểu gốc gác cho lắm, mà hiện tại đọc hiểu mang tính ứng dụng là chính

      Khái niệm "tính không" mình học từ ông Michael Roach là tác giả quyển "Năng đoạn kim cương", đại khái là các sự vật, sự việc bản chất đều "trung tính". Ông Roach thường lấy ví dụ cái bút - với người thì là cái bút, còn với con chó thì là đồ để gặm, khi ko có cả người cả chó ở đó thì cái bút là "không gì cả".

      Mình trích một đoạn trong sách:

      Mọi sự vật hiện hữu trên đời đều là không. Điều này có nghĩa là không một sự vật nào là tốt hay xấu từ phía chính nó, phương thuốc của một người là thuốc độc của người khác. Một sự vật trở thành tốt hay xấu tùy theo nhận thức của bạn, và những nhận thức này nhất định tuân theo lệnh của các dấu ấn tốt hay xấu mà bạn đã gieo vào tâm bạn trong quá khứ. Các vấn đề không phải là vấn đề từ phía của chính chúng. Đúng ra là, có cái gì đó trong tâm bạn khiến bạn nhìn thấy các vấn đề là một vấn đề. Mọi vấn đề đều có thể được chuyển thành một cơ hội, vì không có vấn đề nào là ở trong chính nó và của chính nó.


      Trong thâm tâm mình cũng nghĩ nếu chưa hiểu khái niệm này cho thật đúng thì cũng có thể sẽ dẫn đến một số sai lầm hoặc mâu thuẫn như bác nói. Nhưng tạm thời mình thấy nó khá thú vị và sử dụng nó mang tính ứng dụng vào đời sống đã

      Nhân tiện, "Năng đoạn kim cương" là quyển sách thú vị dù khó đọc.
    • vannhan
      @vietnamnet_ict Thực ra cái trung tính ấy nó cũng là cái bẫy để nhiều người quá mệt mỏi giữa hai cực đoan có và không, trắng và đen, tốt và xấu bám víu vào.

      Bởi vì người ta luôn cô đơn, yếu đuối nên người ta luôn cần một cái gì đó bám vào, niềm tin, tôn giáo.

      Tính không cũng thế, mấy ông thích suy nghĩ, bàn luận lung tung, bác chớ có theo. Nó là cái bẫy tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa.

      Tính không chẳng có nghĩa gì hết bác ạ.

      Rất nhiều người lấy lý luận: Cái bàn cứng hay mềm để đi lòe thiên hạ, họ lý luận như này

      - Với con người cái bàn là cứng
      - Với con mọt thì cái bàn là mềm
      - Từ đó suy ra cái bàn không cứng, không mềm hoặc lúc cứng lúc mềm, suy ra cái bàn là tính không

      Cái logic ấy nó làm cho người ta đỡ mệt mỏi, vì suy luận mãi không ra, người ta quên đi phiền não tạm thời của cuộc sống. Kiểu như giải toán giải mãi không ra, cứ suốt ngày suy nghĩ về nó, thì họ đỡ nghĩ bậy, làm bậy, đa số các nhà khoa học thường là lương thiện là vì thế, tất nhiên có ngoại lệ, đa số vì họ cứ nghĩ mãi về cái gì đó để giải quyết nó. Nó là cái tính không cũng vậy. Nhiều khi không có lời giải.

      Trong khi đó, cái gốc của nó là: BẠN CÓ YÊU(GHÉT) cái bàn không? Nếu có yêu, có ghét, có dính mắc vào cái bàn, thì bạn khổ. Vì khi cái bàn thay đổi, bạn khổ theo nó. Vì bạn yêu và ghét nó(người, vật). Đó là nỗi khổ của nhân loại luôn yêu hay ghét cái gì đó.

      Cho nên là dạy bọn trẻ con muốn bớt khổ thì bớt dính mắc vào đối tượng(vật, người)..Chứ không phải đi tìm hiểu đối tượng ấy có tính chất gì.
    • Bongbambee
      @ohisee nãy vừa hỏi con gái vô thường là gì, nhân quả là gì, một quả có thể có từ nhiều nhân không, một nhân có thể tạo ra nhiều quả không. Nó trả lời được hết. Hỏi sao tài thế - nó bảo mẹ vẫn nói suốt mà

      Như vậy là mình không cần dạy, những cái mình làm, điều mình nói với nó hàng ngày đã là cái bóng tỏa xuống nó rồi

      Thậm chí nó còn rút ra là đừng làm những điều xấu, nghĩ xấu, nói xấu ... Hỏi xấu là gì ? - là không làm hại người khác

      Nói chuyện với người trong sáng thấy thật thú vị và đơn giản , yêu thế!

      Đúng là có bố mẹ sau mới nhờ bóng tỏa từ con thật, như vậy là trí tuệ không nằm ở tuổi tác
    • ko_co_gi
      @vietnamnet_ict Mấy bác cứ ảo tưởng vcđ, sống ở Vn, mỗi ngày đều tiếp xúc vô số thứ tạp nham nhơ bẩn thì dù vững cách mấy cũng sẽ có lúc mất niềm tin vào chính những gì mình từng tin tưởng, tệ hơn là nó còn cho rằng các bác đã lừa dối nó vì thực tế có giống éo những gì các bác nói đâu.

      Cho nên tốt hơn là mang cả gia đình qua Nhật, Úc, Canada, Thụy sĩ,... sống luôn đi, XH sẽ dạy cho nó, các bác khỏi phải mất công
    • vietnamnet_ict
      @ko_co_gi Đó là góc nhìn của bạn, và nó chưa chắc đã đúng. Ngay cả Mỹ, Nhật cũng chưa chắc đã đúng, người Nhật có vững vàng ko mà sao tự tử nhiều thế, người Mỹ có vững vàng ko sao stress lắm vậy
    • ko_co_gi
      @vietnamnet_ict À mình cứ tưởng bạn đang nói đến những giá trị đạo đức, chuẩn mực XH...chứ không phải là mấy cái áp lực cuộc sống, vì Vn là thiên đường rồi hạnh phúc, còn đi đâu nữa
  • cuong205a
    "có thể con em lớn lên ko quá vững vàng, nhưng sẽ là 1 admin tử tế", 1 Linkhayer mạnh dạn trải lòng
  • cocoxinhxan
    Nói thật từ nhỏ tới 22 tuổi ai dạy gì em đếch nhớ, sau 22 tuổi mới đọc sách, tự suy nghĩ. Theo em thì muốn vững vàng thì phải có 2 yếu tố:
    1. Được rèn luyện qua nhiều trường hợp
    2. Có hiểu biết sâu sắc về cuộc sống và về bản thân.
    Giống như câu nói: "Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp"

    Cái số 2. Là quá trình tự học hỏi và trưởng thành đòi hỏi phải tự vấn bản thân rất nhiều lần, không ai có thể giúp được.
    Cái số 1. Gia đình có thể tham gia vào sớm hơn bằng cách tạo điều kiện tự lập, thử thách bản thân.
  • kissme
    Khổ thân các cháu, bố mẹ bây giờ nhồi nhét vào đầu còn nhức óc hơn cả hồi xửa
  • shvthn
    Dạy vào mắt, tố chất mỗi người mỗi khác. Bản lĩnh là do tôi luyện trong trường đời chứ không phải trường học.
  • DMT
    "Chỉ có ta làm điều tội lỗi, chỉ có ta tránh điều tội lỗi, chỉ có ta gội rửa cho ta. Trong sạch hay ô nhiễm là tự nơi ta, không ai có thể làm cho ng khác trở nên trong sạch"
Website liên kết