2 Bình luận
  • justonehit
    CHUYỆN MÌNH CHƯA KỂ - 2

    “Con là con gái, nhưng trong suốt tuổi thơ con thấy mình luôn sống như một thằng con trai ba ạ.

    Mười mấy năm qua. Từ ngày ba bỏ 3 mẹ con con đi theo người phụ nữ khác. Những bữa cơm chỉ có 3 người trong căn phòng 12 mét vuông con không bao giờ quên được. Có những đêm mẹ nổi cáu vì không bán được hàng, vì nhà hết tiền, con chỉ biết nằm úp mặt vào tường cắn chặt môi để không bật thành tiếng nấc. Lúc đó con ước có thể hét vào mặt ba: con ghét ba! Con cứ phải xù lông với thế giới bên ngoài. Lên cấp 3, con trở nên chai lì. Dù là con gái, nhưng con lại cầm đầu các hội nhóm “anh chị” trong trường.

    Cái ngày nghe tin ba bị tai biến nhập viện, con đã lãnh cảm tới mức nghĩ rằng phải chăng đó là cái mà người ta vẫn gọi là quả báo? Nhưng khi tận mắt chứng kiến ba bất động nửa người, mọi thứ vỏ bọc của con vỡ tan, con oà khóc như một đứa trẻ.

    Ba chẳng có con trai để chăm sóc. Những đứa con gái chăm ba từ việc đi vệ sinh. Con đã luôn ước mình là một đứa con trai để thoả mong muốn của ba trước đây, để ba không bỏ đi. Nhưng con xin lỗi ba ạ, sau tất cả, con vẫn chỉ là một đứa con gái.

    Từ sau cơn bệnh nặng, ba rất dễ xúc động. Nhiều lần con kể chuyện đi học, đi làm, ba lại quay đi và nước mắt chảy ra. Ba nói ba thương con gái phải tự lập sớm. Rồi ba lại chảy nước mắt. Ba nói ba xin lỗi.

    Con vẫn chưa bao giờ nói con ghét ba. Thực ra con chưa bao giờ ghét ba hết, ba ạ.”

    https://ltus.me/egA
  • justonehit
    Chuyện mình chưa kể
    HÌNH XĂM CỦA MỘT GIÁO VIÊN BÓNG RỔ

    “Mình là một giáo viên bóng rổ. Mình ít khi để lộ những hình xăm trên cơ thể, bởi nhiều người thường cảm thấy e dè thậm chí còn đánh giá rằng mình là một thành phần không hay của xã hội. Nhưng mỗi hình xăm đều có ý nghĩa đặc biệt với mình.

    Hình xăm đầu tiên của mình gắn với một kỷ niệm buồn. Mình sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Khâm Thiên - con phố với khá nhiều tệ nạn. Tuổi thơ mình cũng giống như nhiều đứa trẻ cùng trang lứa ở đó: chơi bời lêu lổng, bỏ nhà đi bụi, đánh đấm và từng bị vào đồn công an ngồi.

    Chắc có lẽ mình sẽ mãi mãi đắm chìm vào vòng xoáy đó nếu không có một đêm mình về nhà muộn sau khi tụ tập với đám bạn. Lúc đó trong nhà tắt điện tối om, mình vào nhà thì không thấy bố mẹ đâu cả. Trên bàn chỉ có một mảnh giấy: Mẹ đau bụng bố đưa mẹ vào viện, con về thì vào ngay.

    Đọc xong mình phi thẳng vào bệnh viện, trước mặt mình là gương mặt tái mét và phờ phạc của bố khi nghe bác sĩ nói mẹ mình sẽ phải mổ và sẽ có thể nguy hiểm đến tính mạng. Một thằng con trai bất cần là mình mà lúc đó chẳng hiểu sao nước mắt cứ trào ra..."
    #chuyenminhchuake

    Xem tiếp tại: https://ltus.me/ewI
Website liên kết