Em ơi! Dẫu sống trăm năm
Đến khi chết xuống, anh nằm không yên
Bởi đời đẹp quá đi, em!
Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa
Yêu đời biết mấy cho bưa (vừa)
Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… ...
Tươi cái mất, héo cái còn
tôi đem nén những nỗi buồn làm dưa
tưởng rằng vừa chớm độ chua
lại ra vị đắng, chẳng ngờ vì đâu?
một thời mặn, nhạt cho nhau
xót xa nào nghĩ nát màu lá xanh
gỡ xong ...
Em thử hiền, tập ngoan như trời sao
Mắt long lanh nhưng chẳng nói câu nào
Ḷòng run sợ e rằng anh không hiểu
Mỗi thờ ơ làm rớt một ngôi sao
Em thử hiền, tập ngoan như cỏ hoa
Lá ŕì rào, run rẩy lúc ...
Nhà bạn có mức sống trung bình, mọi thứ trung bình, nhan sắc trung bình. Đến tuổi lấy chồng, nhà người yêu đến xin được đi lại, mặt mẹ người yêu lạnh như tiền, bình thường đã lạnh, trời nóng mà còn ...