Trở lên trên
Avatar's NguyenNgocLong

Ghi chép của NguyenNgocLong

tweet facebook email

2013, THỰC HÀNH PHƯƠNG CHÂM SỐNG "PHẢI THẬT NHẪN TÂM" ((Khai bút đầu năm)


Từ Tết đến giờ bận bịu... ăn chơi tối tăm mặt mày, sáng nay thảnh thơi hơn mới có dịp ngồi vào máy tính để viết một bài khai bút đầu năm. Vừa là dịp tổng kết lại những việc đã làm được trong năm cũ, vừa để liệt kê các kế hoạch, dự định và lời hứa cho năm mới.

Hôm mùng 2 Tết xuống Tây Ninh chơi, ngồi nhậu với đứa em được nghe kể vài ba câu chuyện dạng "trà dư tửu hậu" về facebook mình mà rút ra được nhiều bài học. Tất nhiên là, với người em này, có thể đó chỉ là những câu chuyện vui, nhưng với mình thì lại có ý nghĩa nhiều hơn như vậy.

Người em đó nói một số bạn trong công ty rất "ngưỡng mộ" em í chỉ vì "em có quen với anh Long". Rồi những người đó hỏi quen như thế nào, quen lâu chưa, có thân không, có hay đi ăn chơi với nhau không blah blah... Em đó kể tiếp "mấy người trong công ty đọc facebook anh hoài, quý mến anh nhiều lắm", rồi lại còn đi "lôi kéo" người khác... cùng vô đọc. "Trong đó có thằng nhóc kia nó nói nó biết anh và rất ngưỡng mộ anh".

Mình hỏi "thằng nhóc" đó là ai vậy? Và khi vừa nghe tên thì mình đã nhớ ngay. Thì ra đó là một người mà trong ngày đầu tiên đặt chân ở Nha Trang lên Sài Gòn lập nghiệp đã được mình đón về nhà cho ở ké... một bữa! Dù khi ấy mẹ con mình cũng chỉ ở trong một căn nhà trọ nhỏ như con muỗi và rất tồi tàn. Chuyện đó diễn ra lâu rồi, mình cũng "quên luôn", mà mẹ mình thì chắc chắn là càng không thể nhớ. Nhưng "thằng nhóc" kia thì nhớ hoài nhớ mãi, rồi âm thầm "theo dõi" mình trên "mọi mặt trận, mọi phòng tuyến" rồi đi "kể... tốt" về mình ở khắp mọi nơi!

Chỉ có điều "thằng nhóc" đó hình chưa bao giờ "ra mặt" trên facebook của mình, cũng không có trong danh sách friends hiện tại, tức là bạn đó đang ở trong dạng "người theo dõi". Và suy nghĩ đó làm mình khựng lại. Vì từ trước đến giờ, mình vốn không giỏi trong việc chăm sóc các mối quan hệ, và với hàng chục ngàn người bạn, bè, quan tâm trên facebook, mình chỉ có khả năng "trân trọng" một số người. Thậm chí chưa bao giờ mình có thời gian để tâm tìm hiểu xem ai là người đang theo dõi mình, nói gì đến việc tìm hiểu gia cảnh của họ và quan tâm ngược lại?

Dù nói gì chăng nữa, đó cũng vẫn là một việc rất vô tâm. Mình tự trách bản thân mình vì điều đó. 

Vậy mới biết, không phải cứ qua lại commen/like bài viết của nhau điên cuồng từ năm này qua tháng khác thì sẽ là thân, mà cũng không phải thấy "lạ mặt" vì ít xuất hiện trên facebook của nhau thì sẽ là sơ. Cho nên từ năm nay, mình tự hứa trong lòng sẽ phải "đối xử công bằng" với tất cả mọi người, coi trọng tất cả mọi người dù thân dù sơ trên facebook. Từ trước đến giờ, mình thường nói "tôi chẳng cần ai theo dõi facebook tôi cả" là một câu nói hết sức hồ đồ và sai hoàn toàn. 

Mình đã hiểu ra rằng sẽ tốt đẹp biết bao nhiêu nếu trân trọng tình cảm của mỗi người bạn dù trực tiếp hay âm thầm dõi theo mình trên facebook, vì đó là tình cảm trìu mến dù ít hay nhiều người ta đã dành trọn vẹn cho mình. TỪ TẬN ĐÁY LÒNG, MÌNH MUỐN GỬI MỘT LỜI XIN LỖI THỰC TÂM NHẤT ĐẾN NHỮNG ANH EM BẠN BÈ ĐÃ CÓ LẦN BỊ TỔN THƯƠNG VÌ NHỮNG PHÁT NGÔN VÔ TÌNH CỦA MÌNH TRÊN FACEBOOK.

Bao nhiêu năm nay, mình làm mọi việc vẫn luôn thượng tôn hai chữ SỰ THẬT. Lẽ dĩ nhiên, bất cứ ai theo dõi mình trên facebook đều tin vào điều đó. Mình đã phải trả giá quá nhiều và quá đắt cho hai chữ SỰ THẬT này nên sẽ tiếp tục đi theo tiêu chí đó, xin thề là không bao giờ thay đổi.

Sống CÓ TÂM và luôn đứng về phía LẼ PHẢI cũng là hai tính cách mà mình kiên trì thực hành và tự hào rằng mình dù chưa làm được hoàn toàn nhưng luôn tự nhắc nhở bản thân phải hướng về điều đó. Dù là đứng trước một đại gia trăm tỉ, nghìn tỉ hay đứng trước một người "dân nghèo mạt rệp" thì mình đều giữ một thái độ trân trọng như nhau không thay đổi. Dù đứng trước một ông tổng thống, chủ tịch nước hay đứng trước một người phó thường dân thì mình cũng ngẩng cao đầu. 

Có nhiều nhà lầu, xe hơi, biệt thự, du thuyền thực sự là rất đáng tự hào; nhưng sống thảnh thơi, ung dung tự tại không phải luồn cúi ai giữa cuộc đời này, dám lên tiếng cho công bằng và lẽ phải thì cũng đáng tự hào không kém. Và mình biết nhiều người rất nể mình vì việc đó. Nên năm 2013, mình sẽ tiếp tục phát huy.

Cách đây vài tháng có dịp ra Hà Nội, mình được bạn Hải Zuzi chở đi ăn cơm rang dưa bò, lòng xào ở trên phố cổ. Đang đi gần đến nơi thì nhận được điện thoại của một bạn kêu qua địa chỉ A có việc quan trọng. Bạn Hải Zuzi cũng tích cực chở mình đi dù bị ngược đường. Qua đến nơi mới tá hỏa rằng địa chỉ A đó là Tòa nhà công vụ của Chính Phủ, còn số phòng thì là nhà của cô Tòng Thị Phóng. Vào trong đã thấy mâm cơm gia đình sẵn sàng. Có một số cô chú Bộ Trưởng, Thứ Trưởng; người góp rau, người góp cá khô, người góp rượu.

Khi ấy lòng mình như lửa đốt, không phải do rượu (vì mình có uống đâu, chỉ nhấp miệng cho vui) mà vì sợ bạn Zuzi phải đợi ở dưới quá lâu nên đường hoàng đứng dậy... cáo lỗi và xin về trước! Mình bảo cô ơi cơm của cô ngon lắm, mọi người cũng thân thiện như trong gia đình, nhưng mà bạn con đang đợi ở dưới chở con đi ăn nên con xin phép chúc các cô các chú mỗi người một ly rồi cho con về trước, con thích ăn lòng xào dưa à! Thực tình nói xong mình cũng thấy hơi đơ, nhưng một hồi tới quán ăn được món yêu thích là mình cũng quên luôn.

Hồi đầu năm 2012 cũng có người rủ mình làm ăn chung. Mà khi ấy mình đang làm ở một công ty khác nên mình rất phân vân. Sau khi suy nghĩ đủ kiểu đủ đường, mình bảo thôi bây giờ em qua làm với anh cũng được nhưng mỗi năm phải trả em 2 tỷ em mới làm. Bữa sau bạn đó hẹn ra quán cafe, mở cốp xe đưa mình một cục tiền 500 triệu rồi... ngượng ngùng nói kế toán đi vắng không lấy được tiền, giờ thu xếp được có chừng này đưa mình xài đỡ, vài bữa kế toán về thì đưa tiếp!

Sau khi mình nhận lời làm việc thì bạn đó lại có nhã ý tặng xe hơi và đưa danh sách mấy cái đang có sẵn cho mình... dễ lựa! Mình bảo thôi không lấy đâu, vì đi xe hơi đau đầu lắm làm bạn đó shock lên shock xuống. Mình bảo mình chỉ thích mặc quần soọc, áo thun, đi dép lào, chạy xe honda xấu xấu bẩn bẩn thôi. Bạn đó thuyết phục đủ đường rồi cuối cùng "hù" mình là giờ giao thông ghê lắm, phải ngồi trong chiếc xe để nó bảo vệ cho mình, cũng là bảo vệ cho công việc làm ăn, mình phải an toàn khỏe mạnh để lo lắng cho những nhân viên cấp dưới. 

Mình nghe bùi tai nên cũng OK salem, nhưng nói rõ là đi thì đi nhưng mình không lấy vì có lý do riêng. Mà thiệt tình sau đó ngồi xe rất nhức đầu nên mình toàn cuốc bộ 45 phút đi làm (vì đã bị cấm đi xe honda). Làm được vài tháng thì bạn đó trúng một dự án bất động sản bự bự, và lại nằng nặc đòi cho mình vài trăm mét vuông xây biệt thự chơi. Khi này mình mới bảo thực ra đừng làm như thế với mình vì mình vào Sài Gòn lập nghiệp với hai bàn tay trắng, mình dùng mồ hôi nước mắt công sức của mình tạo ra mọi thứ, cái gì không phải của mình và tự thấy không xứng đáng thì mình không có xài đâu, khỏi năn nỉ tốn công vô ích. 

Mình nhận lời làm chung với bạn không phải vì nể cái cục tiền bạn quăng vào mặt mình ở quán cafe mà vì mình thấy bạn có thực tâm và rất quý trọng mình, coi trọng tài năng của mình thì mình làm thôi. Với lại, trước đó mình chẳng biết bạn là ai, còn bạn đó thì chỉ "điều tra" được mình qua các bài viết trên facebook và tin mình tuyệt đối. Mình quý bạn vì bạn tin và coi trọng mình, thì bạn phải hiểu rõ về điều đó. Sau lần ấy thì bạn í rất nể mình và cộng tác hoàn toàn trên tinh thần công việc, vì cái gì đúng thì mình nghe, sai thì mình bác, khỏi ý kiến ý cò nhiều lời qua lại nhức đầu.

Về sau mình bệnh, rồi lại thêm có chuyện bất đồng quan điểm nên mình không làm nữa. Mình trả lại xe, trả lại tiền và vài thứ khác. Bạn đó thì cũng chơi đẹp nói cái này trả cái kia giữ mà mình bảo thôi hết vui rồi không có lấy đâu, mốt thấy vui vui mà còn duyên thì chơi vụ khác... vui hơn! Mấy bữa bạn bè qua nhà thăm bệnh, mình rủ xuống sân chung cư ngồi uống sâm lạnh 6000đ một ly. Cả đám 7, 8 đứa hết chưa tới năm chục ngàn đồng mà vẫn vui. 

Tụi nó hỏi rồi giờ anh sống thế nào? Mình bảo nói chuyện mắc cười, cơm bụi có hai chục ngàn một dĩa, trà đá có hai ngàn đồng một ly có gì mà khó sống? Trước phải giả đò sang chảnh, tiếp khách ngồi Sheraton, Park Hyatt, Caravell ăn sáng một dĩa bánh cuốn và uống ly nước cam hết 500 ngàn mà như đấm vào mỏ, vừa đau vừa tức chứ có sướng cái mẹ gì đâu. Sống kiểu giang hồ mới thực là mình, mới thực là vui.

Nói vậy để các bạn hiểu rằng mình đã qua giai đoạn lệ thuộc đồng tiền. Mình nói được là mình làm được (tại cái gì nhắm làm không được thì ngu gì nói). Mình có thể sống hạnh phúc, thảnh thơi, ung dung tự tại giữa cuộc đời này dù có 5 triệu một tháng hay 500 triệu một tháng thì cũng như nhau. Thế nên mình bị choáng váng mặt mày khi năm rồi có bạn agency của Climax nhờ mình viết PR mà một hồi gọi điện quát mình rằng tại sao lại thế này, tại sao lại thế kia khi bạn í và khách hàng của bạn í đã trả cho mình những... 3 triệu VND đồng để đăng status? Chẹp, mình đành phải bấm nút next cho bạn biến mất nhanh-gọn-lẹ và ước mong sao năm 2013 này không xuất hiện những ca khó như vậy trong cuộc đời giang hồ của mình thêm một lần nào nữa.

Trong 4 chữ cần hướng tới, mình đã làm được 3 chữ là chữ PHẢI, chữ THẬT và chữ TÂM. Còn chữ NHẪN thì mình chưa làm được. Nhưng dù sao chăng nữa mình cũng đã bước đầu hiểu và bước đầu ngộ ra được chữ này. Mục tiêu của mình trong năm 2013 là hiểu và hành được chữ cuối cùng là chữ NHẪN. Mình NHẪN không phải vì vị nể ai, hay lo sợ bị mất tiền; mình NHẪN không phải vì mưu cầu công danh, bổng lộc mà mình NHẪN để không làm tổn thương người khác, tránh được thói ngạo mạn bản thân và cũng là cách để thấy tâm trí mình bình nhiên và hạnh phúc, không phải hối tiếc vì những phút giây nóng vội.

NHẪN MỘT CHÚT SÓNG YÊN GIÓ LẶNG
LÙI MỘT BƯỚC BIỂN RỘNG TRỜI CAO

Mục tiêu năm con rắn chỉ đơn giản trong một chữ như vậy mà thôi. Rất mong một lời chúc, một lời động viện của các bạn để cuối năm nay mình tự hào nói rằng "Cảm ơn đời, cảm ơn người, tôi đã làm được PHẢI - THẬT - NHẪN - TÂM".
582 ngày trước · Loan tin
·  

0 bình luận

Viết bình luận mới