Ghi chép của Dora
Bình Nhưỡng không tin vào nước mắt
..................................................................................................
Vầng mặt trời mùa đông tê tái đỏ
Dần khuất bóng sau dãy núi xa mờ
Em lặng nhìn dòng sông trôi lững lờ
Và suy tư về dòng đời miên viễn
Cứu rỗi cuối cùng của cuộc đời là cái chết
Kẻ ăn mày hay vua chúa, ai cũng như ai
Cả loài người, cùng với mọi giống loài
Cũng như mặt trời, sẽ có ngày lụi tắt
Nước mắt em rơi vào lòng đất
Nở thành muôn đóa hoa hư vô
Mùi hương là sự thinh lặng vô bờ
Sắc màu là niềm cô đơn trong vắt…
Người em yêu vượt sông cùng cây súng
Gửi lại lời nhắn nhủ cuối cùng:
“Hãy chấp nhận số phận bằng nụ cười
Dù chiến tranh nhấn chìm toàn thế giới”
Từng phút giây được sống, đừng đánh mất
Dù mặt trời kia lụi tắt trên mái đầu
Thì cái chết, cũng giống như nước mắt
Nở hoa vĩnh hằng từ hình hài khổ đau
Loan tin

Dù chiến tranh nhấn chìm toàn thế giới” thik câu này nhất, có trích thế này, chắc là của 1 tác giả nào khác ak?