Ghi chép của duongminhviet
Không biết thơ khác vè ở chỗ nào, nhưng thơ vè giống nhau ở chỗ Nguyễn Bảo Sinh
Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ ra mới biết trong tình có dâm
Nhân loại dù tiến bao xa
Hôn nhau vẫn cũ như là ngày xưa
Ái tình nếu uống đủ liều
Loài người sẽ thoát được điều tà dâm
Ai ai cũng sống khỏa thân
Măc quần sẽ lại khiêu dâm mọi người.
Cuối cùng tất cả chúng ta
Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.
Dỗ con nít cho sờ ti
Dỗ người lớn chẳng khác gì trẻ thơ
Sờ rồi lòng những ngẩn ngơ
Lại mong sờ chỗ trẻ thơ ra đời.
Đạo nào tóm lại cũng là
Âm - dương, đực - cái, đàn bà - đàn ông.
Chân lý ở giữa hai chân
Tâm hồn dưới rốn khoảng gần một gang
Đi đ** thì đứng giữa đường
Hôn nhau lại đứng sau tường để che
Nợ tiền trả hết là xong,
Nợ tình càng trả càng phong lưu tình
Chiến trường thích cựu chiến binh
Ái tình thích kẻ chiến chinh lần đầu.
Muốn bịt hết miệng trần ai
Hãy bịt ngay chính lỗ tai của mình.
Ngày xưa vắng vẻ phố phường
Chữ Tâm, chữ Đức ta thường để trên
Bây giờ người chật như nêm
Chữ Nhẫn thường được đặt lên bàn thờ.
Ngủ đi hãy ngủ đi em
Đời là như thế dậy xem làm gì
Dậy đi em hãy dậy đi
Đời là mộng huyễn có gì mà mơ.
Đi chùa nên tránh lúc đông
Sợ nhiều người quá phật không thấy mình
Còn khi đi đến chợ tình
Người đông dễ chọn cho mình người yêu.
Tự trói thì gọi là tu
Bị trói thì gọi là tù mọt gông.
Gần chùa gọi bụt bằng anh,
Anh hùng nhìn mãi cũng thành thường thôi.
Tiên nữ cũng chỉ là người,
Từ Thức yêu chán bỏ trời về quê
Những người quyết chẳng lấy ai
Là người chỉ quyết một hai lấy mình
Tương tư trong mọi mối tình
Là tương tư chính bóng hình của ta.
Đừng thấy em bé mà tròng
Lớn lên anh sẽ phải lòng em ngay
Đừng thề mãi mãi đắm say
Mai kia em sẽ thành ngay bà già.
Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
Yêu em anh cũng nghiệp dư
Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào!
Yêu sao giây phút hình như
Cho nhau những cái còn chưa của mình .
Buồn sao hình chạm vào hình
Đôi bong bóng đụng hồn mình chợt tan
Yêu nhau phải có bốn người
Hai người là thực ,hai người là mơ
Ghét nhau phải có bốn người,
Hai người là thực đang mơ ngược chiều
Ngày xưa trái đất hình vuông
Cho nên đi đứng trên đường thẳng hơn
Bây giờ trái đất hình tròn
Cho nên bao kẻ lom khom định bò.
Chân tu là tự nhiên tu
Thơ ngây chẳng biết ngây thơ là gì !
Không cần kê lại ban thờ
Tâm lệch kê lại, tâm mờ thì lau.
Phải đi lễ đủ chùa xa
Mới thấy được bụt chùa nhà rất thiêng.
Đi thăm đất nước Trung Hoa
So ra gái đẹp thua xa quê mình
Còn như miếu mạo cung đình
Không xem cũng biết rằng mình kém xa.
Cái gì cũng chỉ dở dang
Ngay như vũ trụ cũng đang hoàn thành.
Cướp vặt không thoát lưới trời
Cướp cả thiên hạ được ngồi làm vua.
Chim khôn đậu nóc thanh lâu
Bướm khôn bướm đậu trên đầu con chim.
Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái thằng cha láng giềng
Im lặng vợ bảo giận gì
Tươi cười vợ bảo chắc đi với bồ
Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai
Hồng nhan bạc mệnh đa truân
Sao ai cũng muốn mỹ nhân là mình
Ngu si được hưởng thái bình
Chẳng ai lại muốn để mình ngu si
Ngồi nhìn non bộ đứng im,
Ngắm cá trong chậu, xem chim trong lồng.
Cây si bẻ quặt uốn cong,
Còn mình tự nhốt vào trong lẽ đời
Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến,người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang
Chuẩn bị đón dâu về nhà
Cũng là sắp tiễn cụ già ra đi
Mùi xuân của gái đang thì
Mùi thơm của đất có gì khác đâu?
Sống tới tuổi cổ lai hâm
Đoạn sau khuyến mại không cần đúng sai
[Nguyễn Bảo Sinh]
Loan tin

Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến, người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang
Thực ra là rất nhiều ẩn ý bên trong :).