Trở lên trên
Avatar's linhlen-laliem

Ghi chép của linhlen-laliem

tweet facebook email

Đào hoa

   Sáng.Như một thói quen,y ngóc đầu dậy xem đồng hồ.Nhưng hai mắt vẫn chưa thể mở được.Nó vẫn đang bị phong tỏa bởi một thứ chất màu vàng đục mà người ta hay cố công kỳ cọ mỗi buổi sáng sớm.Có lẽ ông trời thương cái giống người,không muốn chúng ta phải hoãn cái sự sung sướng của giấc ngủ bằng những công việc điên rồ như đi học,đi điểm danh,đi làm bài kiểm tra giữa kỳ,nên mới ban cho mỗi chúng sinh cái thứ keo dính thần kỳ ấy.Đấy là y nghĩ vậy.

   Mười rưỡi.Nói thật,nếu đặt khái niệm thời gian bên cạnh giấc ngủ thì nó hoàn toàn trở nên vô nghĩa.Chẳng phải ngay từ cấp một,thầy cô đã dạy dỗ y “biết ăn,biết ngủ,biết học hành là ngoan” còn gì.Nhưng y không ngủ được nữa.Lạnh.Bởi vì y thấy mình đã nằm trên nền gạch từ bao giờ.Không hiểu đêm qua mơ gì mà trở mình ra tận cửa phòng.Người đầy bụi,bám từ chân cho tới khuỷu tay.Không phải là phòng bẩn đâu,mà là do gió lùa qua khe cửa rồi hả hê cuốn theo cát bụi từ bên ngoài vào.Đấy,có nhiều thứ người ta không muốn mà nó cứ tréo ngoe như thế.Đời thay đổi khi người ta thôi đẩy,cái chân lý đơn giản ấy chẳng phải ai cũng hiểu được.Nghĩ miên man một lúc,tức mình,y uể oải nhổm dậy,lọ mọ ra góc phòng chỗ cái chổi.Nhưng…….Thôi.Để mai tính!

   Y dòm dòm cái thằng lạ mặt trong gương.Mấy gã bạn y từng bảo,điều tệ hại nhất trong ngày đối với chúng nó là phải săm soi cái thằng lạ mặt ấy và chấp nhận nó là ...mình.Râu ria.Phờ phạc.Tóc bù xù.Ngồi đánh răng,y toan tính xem hôm nay sẽ phải làm những gì.Ừ,phải ăn trưa đã.Hôm qua mẹ vừa gửi tiền.Có lẽ hôm nay sẽ được ăn thịt,cái thứ mà y đã ao ước rằng chỉ cần ai cho y ăn một bữa,y sẵn sàng trao thân cho người ta ngay.Có thể lắm.Nghĩ tới niềm vui ấy,y quay sang bắt chuyện với thằng trong gương.Chúc mừng mày!

   Kiểm tra chắc chắn rằng tiền đã nằm ngoan ngoãn trong túi quần,y khoan thai bước xuống cầu thang.Có hai tin nhắn mà đời sinh viên,hầu như gã nào cũng từng phải nếm,đều là mòn mỏi đợi chờ cả đấy,nhưng cảm xúc lại hoàn toàn trái ngược nhau,thậm chí đối lập.Một cái là “Me gui cho con roi day”,còn cái thứ hai là “Minh chi la ban thoi anh nhe!”(Chết đi còn hơn!).Xua đi cái cảm giác mơ hồ,y lại bắt gặp chính mình trong gương,nhưng dường như cái thằng lạ mặt lúc nãy đã biến mất,thay vào đó là thằng tôi khác,tự tin hẳn.Có tiền có khác.Y thư thái nhẩm theo bài hát của Duy Mạnh:ngồi trước tấm gương sáng rọi vào đó mới thấy,thân xác hơi gầy nhưng….đẹp trai!

   Hôm nay là ngày nghỉ.Chắc là thế rồi,vì y thấy trên đường nam thanh nữ tú cứ nườm nượp.Có đôi có lứa,thích nhỉ!Nghĩ tới đây,y chợt nhận ra rằng chỉ còn có y vẫn lủi thủi một mình.Những thằng bạn ngày xưa vẫn hay lang thang lượn đường cùng y,dần cũng bỏ y mà đi theo ái tình.Không hiểu thần Cupid vì lý do gì mà lại chừa riêng y ra.Để tới mức y phải tự kỷ,khóc thầm mỗi đêm.Bạn y,chắc cũng hiểu được cái tâm sự thầm kín ấy,nên mỗi thằng một câu góp lại thành bộ “Cưa gái đại cương” dành tặng y.Nhưng đọc qua mấy dòng,y lại não nề thở dài.Gái nào mà nó chịu nghe mấy cái câu kiểu này nữa!Đại loại như “phải yêu người như anh,nhà giàu,đẹp trai,học giỏi,bố làm to,không trai gái,không cờ bạc,không hút chích,chỉ có mỗi cái tật xấu nho nhỏ là…toàn nói phét thôi!”Mà không hiểu chúng nó thông cảm hay muốn chơi xỏ y mà bắt y phải phọt ra những câu như thế.Bạn với chả bè.

   Đi mãi rồi cũng đến.Lạm phát kinh hoàng khiến cho y đâm ra sợ đi chợ.Mà cái này chắc không phải chỉ mình y,có lẽ nó là “quốc sợ”,cả nước ai cũng thế cả.Y chợt rùng mình nhớ lại cảnh mua xăng ngày hôm qua.Lục hết túi trên túi dưới được có hai mươi tư nghìn,y khe khẽ chìa ra cho thằng bán xăng.Vậy mà nó bấm đến tạch một cái,có lẽ phải những ai tinh mắt và tâm hồn nhạy cảm lắm,mới cảm nhận được cái bấm tay đầy tinh tế của hắn.Chỉ trong một tích tắc thôi,khi ngọn gió ngừng lay,cánh chim ngừng chao nghiêng,và tâm hồn con người còn chưa kịp xao động.Thì hàng chữ điện tử kia đã hiển hiện con số hai tư.Chả thấm tháp tí gì cả.Nhưng biết thân biết phận,y lầm lũi dắt xe ra khỏi kiot,tảng lờ như không biết đến nụ cười,hình như là cười ruồi,mà cái gã bán xăng khuyến mại cho y.

   Hàng thịt đây rồi.Cái nơi mà mọi khi,y vẫn thường câm nín lặng lẽ bước qua,thì ngày hôm nay,hân hoan lắm,tự tin lắm,y sải bước về phía nó.Mụ bán hàng đon đả mời chào.Ăn cái này,con nhé.Đợi bác cắt cho nhé.Mụ cười.Mụ tíu tít.Mụ đưa tay thoăn thoắt.Mụ nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi nóng hổi.Cả chủ và khách đều hoan hỷ,dù cho thực ra có khi lại đang bấm bụng chửi thầm lẫn nhau.Nhưng y hiểu,và cảm thông với mụ.Trong cái xã hội lừa lọc này,chúng nó còn ăn bẩn cả một con đường,hay ăn chìm cả vài con tàu toàn tính bằng nghìn tỉ,thì so với cái niềm vui của mụ khi ăn bớt được của khách vài ba gam thịt,nó chả đáng là bao.Thôi,y lại vẩn vơ rồi.Thương cho cái dạ dày trước đã.

   Chợt,y chợt nhớ ra,rằng y chưa mua rau.Tiện đi qua cửa hàng điện thoại,y ghé vào mua….rau.Không phải cơn đói làm y hoa mắt,mà trước cửa hàng điện thoại,có một sạp bán dưa cà thật.Có lẽ cái sự chật chội của mảnh đất thủ đô đã dồn con người ta phải tích hợp lại nhiều thứ vốn chẳng liên quan gì với nhau.Cà muối một nghìn hai quả,hôm nay giảm giá nên hai nghìn…bốn quả.Đấy là bà bán hàng nói với y như vậy.Nên y bấm bụng mua dưa.Đợi.Nhưng,chợt y cảm thấy khó chịu.Một chị,một bà,hay một cô nào đó…thực y không biết phải gọi con người này như thế nào vì hơi khó đoán biết tuổi,đang đi lầm rầm xung quanh y từ nãy tới giờ.Nhìn chăm chăm vào mặt y.Miệng cứ xì xầm:

-Anh này á….anh này sao…hừ…anh này..anh này con bác…

   Liếc mắt.Y nhận ra ngay cái sự kỳ lạ.Trông kiểu đầu úp niêu,ánh mắt bần thần,nụ cười ngô nghê,y biết chị này có lẽ là một người tâm thần.Y lập tức liên tưởng ngay tới món Hảo Hảo ăn với…sữa mà mẹ đã kể cho y một lần về những con người như vậy.Hơi khó chịu.Đã đói còn bị người điên trêu.Y khẽ nhích về phía trước.Dường như đọc vị được cái bản mặt méo xệch của y,bà bán dưa nháy mắt tinh quái:

-Lúc nãy thấy cháu đi về phía này,bác trêu nó,chỉ cậu kia là con trai bác,mày có muốn lấy ko?Nên nó mới hồ hởi với cháu thế…

   Giời ạ.Rỗi hơi.Y cố nhếch mép cười gượng gạo,rồi mau mắn nhận túi dưa quẩy bước đi thật nhanh.Điên mất.Nhưng vừa được một đoạn thì có tiếng gọi với lại:

-Này cháu ơi….

   Có lẽ bà già này gọi y quay lại nhận tiền thừa,y đoán vậy.Vừa định quay lại phía sau

-Con bé nó nói là “Đồng ý!!” này !                                         

   Cả cái góc chợ lúc nãy cười vang.Mấy bà hàng xén được phen giải sầu,cười ha hả.Cả cái chị điên kia nữa,chắc không hiểu cái gì,cũng đứng cười ngờ nghệch. 

   Xấu hổ quá,y sải bước nhanh hơn,giống như là chạy,chạy khỏi những tiếng cười.Tưởng tượng cái chị điên kia đuổi đằng sau khiến cho bao nhiêu nhuệ khí một thằng đàn ông trong y bay đi đâu cả.Chưa bao giờ y tin vào chuyện người ta có thể lấy nhau ngay lần đầu gặp gỡ,cái đó chỉ có trên phim ảnh,hoặc một ai đó cực kỳ đào hoa.Nhưng giờ thì y tin rồi.Tin lắm(T.T).Hóa ra y «đào hoa» thật…

   Khổ thân.Được yêu mà cũng không xong !Haizzzzzzzz………

397 ngày trước - Báo xấu - Bình luận - Loan tin
được loan tin bởi Linkhayer194
Kết nối với LinkHay tại các mạng khác