Trở lên trên

Bình luận hay nhất

  • 3 Bình luận hay
    khi cái xe chở cả lớp dừng xịch trước cổng trung tâm giáo dục quốc phòng là đã thấy chán rồi, khệ nệ mang cái vali to đùng vào phòng còn suýt bật khóc hơn: phòng bé tí mà những 14 đứa chen chúc, đã ...  Chi tiết

17 bình luận

  • thân tặng các FTUers nói riêng và các bạn đã từng nếm trải 1 tháng quân sự nói chung.......
    @cunzk @noangel @xiaoxian @hihifunny @HaiLeVu @leanh89 @Hunter @my1601 @............................
  • hồi học quân sự bọn tớ phải tập ở trường, ko được đi vui như này, buồn qué ((
  • cũng đang định nói là học ở trường, làm mình càng tủi thân
  • lời chế của nó đây, có lẽ hơi ồn nên hơi khó nghe

    Một sáng sớm tinh mơ, dạo qua góc căng tin
    thấy bao đùi, người người chào bình minh đang đến, nhìn thầy Quảng tập dưỡng sinh
    sao trong tâm ta thấy bình yên, một Xuân Hòa rất thân quen....ye.....ye
    Mặt trời dần lặng xuống sân bóng càng đông hơn
    nhìn dòng người vội vã nối đuôi nhau dọn vệ sinh.......

    Đưa em đi goc Xuân Hòa nước ko còn, hay mất điện
    ngồi ăn 1 cái bánh mì, thầy Lâm dịu dàng ấm áp nhẹ nhàng đậm chất thơ
    gọi 1 chai, gọi lạc rang,lòng chợt nhớ..........

    đưa em đi qua cái hồ qua cái đồi
    gọi tên từng quán vịt, chiều Đại Lải đẹp lung linh, ngọt ngào đậm chất thơ
    gọi mì tôm, chờ thật lâu, để ta biết ............ Xuân Hòa
    nằm hành lang, ngủ thật ngon, để hôm sau......... liệt giường
  • Mình tập ở Mai Lĩnh, tháng 6, nóng chết người luôn >"< Ngày đầu đến nơi, suýt thì mém xỉu vì tứ đại cô nương cùng phòng khăng khăng đòi cả phòng tắm chung (cho kịp giờ xếp hàng đi ăn cơm) và ... cởi trần đi ngủ. Tuần đầu nhìn thấy các nàng hồn nhiên như cô tiên tắm suối còn thấy xấu hổ, ngại ngùng quay đi, sau đó thì trơ hẳn, đi ra đi vào thấy chúng nó tồng ngồng mà như ko có gì xảy ra.

    Cũng tuần đầu, vì thay đổi môi trường sống nên rất nhiều người bị ... táo bón. Ko thấy buồn và ko thấy có nhu cầu giải quyết nỗi buồn. Đâm ra, đứa nào mà có thể buồn và giải quyết triệt để được nỗi buồn sẽ được cả lũ tâng bốc lên tận mây xanh. Đứa cùng phòng mình 6h sáng hôm nào cũng đi, đều như vắt chanh (do rèn luyện nghiêm khắc từ tấm bé) bỗng chốc trở nên nổi tiếng.

    Tập QS kiểu này thấy hay hơn tập ở trường nhiều. Mới đầu đến ai cũng kêu ời ời, dưng mà lúc p ra đi thì lại bồi hồi thấy nhớ. Thức ăn thì chán kinh khủng nhưng đuợc cái ăn đều ngủ đều và đúng giờ nên người cứ béo ú ra. Béo từ hồi đấy đến giờ vẫn chưa thấy gầy trở lại.
    • bọn chị có ấn tượng món rau muống Mai Lĩnh, ăn đúng như luộc, cơ mà có vỏ tỏi
    • @kairy: có có, rau muống xào Mai Lĩnh thực ra là luộc xong trộn VỎ tỏi. Dưng vẫn chưa khiếp bằng món cà tím trộn dầu ăn, mí cả thịt lợn rang cháy thâm xì. Chị toàn ăn độc canh với lạc rang, xong rồi mua mì về cải thiện. Bữa cuối cùng, nghe tin được cải thiện thêm thịt gà rang, chúng nó kéo nhau đi đầy đủ (chứ ko bỏ bữa ăn mì như lệ thường) ==> đến nơi thấy mỗi đĩa có độ ... 5 miếng thịt gà thâm xi đèn đèn, thở dài cả loạt. Khổ nhất bọn con trai, ăn uống ko đủ no, toàn phải vét cơm thừa canh cặn của mấy mâm con gái. Mình vừa nhấc đít đứng dậy là chúng nó lao đến vét đĩa như sắp chết đói.

      Bà bác nấu bếp trong căng-tin còn bảo chứ: "Chúng mày về rồi thì nói xấu các cô nấu cơm không ra gì nhá!". Chả nhẽ lại bảo: "Sao cô biết?"
  • khi cái xe chở cả lớp dừng xịch trước cổng trung tâm giáo dục quốc phòng là đã thấy chán rồi, khệ nệ mang cái vali to đùng vào phòng còn suýt bật khóc hơn: phòng bé tí mà những 14 đứa chen chúc, đã thế còn bẩn bẩn hôi hôi. Cả lũ đứng tần ngần chả biết nên làm gì thì đã có chuông tập hợp và đi ăn trưa. Vào nhà ăn thấy đồ ăn thanh đạm đã bắt đầu rật mình rồi, đang ăn thì 1 đứa hét toáng lên vì thấy có con sâu trong cái đĩa rau, mình chả quan tâm vì đang bận thắc mắc rau gì mà nhai mãi vẫn chưa nhừ thế này, lôi ra ngắm mới phát hiện ra đó là cỏ lẫn vào Tối hôm đó cả phòng tranh nhau đi vệ sinh (vì đồ ăn lạ bụng), ai cũng rủa xả là vì nhà bếp nên mới bị tiêu chảy, nhưng các bạn đã ko lường trước rằng, đau bụng là còn may, mấy hôm sau là 1 chuỗi táo bón, muốn đi cũng chả được, đừng có mơ Tối đến là màn tắm tiên tập thể nói chung là hơi ngại khi kể ra, cơ mà đúng là ấn tượng khó phai, đến giờ vẫn ám ảnh trong tâm hồn non nớt của mình

    3 ngày đầu trôi qua như 4 thế kỉ, cả ngày nhặt lá hái hoa nghe chính trị đến buồn vãi linh hồn, cả phòng thì cũng chả hiểu mấy về nhau nên hạn chế nói chuyện. May mà mấy ngày sau thì tình hình cải thiện, cơm cũng quen miệng, ngủ trong giờ cũng đã bắt đầu thấy êm ái lạ thường, gió nóng có thổi đến cũng chỉ như điều hòa đang chạy, rồi mấy trò chơi bựa kinh khủng mà bọn kia nghĩ ra thì cười ko thở nổi.

    Điện, nước mất gần như suốt ngày và liên tục. Có hôm cả phòng đi học về, mình quen tay bật quạt tự nhiên thấy nó chạy ro ro, cả phòng trố mắt vì chuyện lạ: có điện giữa ban ngày mãi đến trưa thấy con bạn giường bên cạnh vẫn lạch bạch quạt tay chứ nhất quyết ko chịu bật quạt, mình tò mò hỏi: "quạt hư à? sao ko bật lên? có điện mà? ", nó trả lời: "ko, sống khổ chịu nóng quen rồi, giờ sướng quá thấy ko quen"

    Nhờ đi quân sự mà mình chạy nhanh lên hẳn. Chả là 4h thì học xong, 6h thì mất nước, cả phòng chỉ có 2 tiếng dọn dẹp tắm rửa. Chuông hết giờ vừa vang lên thì cả trường như chạy marathon về phòng để tranh vị trí tắm, chen lấn xô đẩy mệt vật vã, nhưng mà vui, về đến phòng thì ko thở nổi luôn đứa nào yếu tim thì đành đợi hết màn đó rồi ngậm ngùi về phòng mong rằng hôm nay mất nước muộn
  • nhớ cái phần thưởng 20k mình ko jat được 20k dành cho ai đi nặng đầu tiên
  • năm mình học quân sự , trường cho tập trong trường

Tin cùng kênh Âm nhạc

Bạn bè giới thiệu kênh
channel

Âm nhạc (112)

channel likeThích
Remove channel
arrow
Cùng chia sẻ với những người yêu nhạc
Kết nối với LinkHay tại các mạng khác