Trở lên trên

153 bình luận

  • Nhớ ngày xưa trong sách giáo khoa cấp 1 có cái bài "Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió" (tên thật là "Nói với em" ) như này:
    Nói với em Vũ Quần Phương Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió, Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay, Tiếng ríu rít chim sâu trong lá, Con chìa vôi vừa hót vừa bay. Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện, Sẽ được nhìn thấy các bà tiên, Thấy chú bé đi hài bảy dặm, Quả thị thơm cô Tấm rất hiền. Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ, Đã nuôi em khôn lớn từng ngày, Tay bồng bế sớm khuya vất vả, Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.  
    Cái thời học sách giáo khoa cấp 1 ấy, nghĩ về đất nước toàn đồng lúa chín vàng, dòng sông xanh mát, bờ đê con kênh... đẹp ơi là đẹp
    Bình luận hay  ·  Chi tiết
     
  • Gửi lời chào lớp 1 Lớp Một ơi lớp Một Đón em vào năm trước Nay giờ phút chia tay Gửi lời chào tiến bước Chào bảng đen cửa sổ Chào chỗ ngồi thân quen Tất cả chào ở lại Đón các bạn nhỏ lên Chào cô giáo thân mến Cô sẽ xa chúng em Làm theo lời cô dạy Cô sẽ luôn ở bên Lớp Một ơi lớp Một Đón em vào năm trước Nay giờ phút chia tay Gửi lời chào tiến bước. 
    Bài cuối của sách tiếng Việt lớp 1. Ở đây có cả bản tiếng Nga http://bit.ly/kRaqtK Isn't it funny how time seems to slip away so fast?
    Bình luận hay  ·  Chi tiết
     
  • Thời đi học chỉ thích mỗi bài này
    Những cánh buồm Hai cha con bước đi trên cát Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh Bóng cha dài lênh khênh Bóng con tròn chắc nịch. Sau trận mưa đêm rả rích Cát càng mịn, biển càng trong Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng Nghe con bước lòng vui phơi phới. Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi: "Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước, thấy trời Không thấy nhà, không thấy cây Không thấy người ở đó? " Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ "Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa Sẽ có cây, có cửa, có nhà Vẫn là đất nước của ta Những nơi đó cha chưa hề đi đến". Cha lại dắt con đi trên cát mịn Ánh nắng chảy đầy vai, Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ: "Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé Để con đi...." Lời của con hay tiếng sóng thầm thì Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm? Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận Cha gặp lại mình trong ước mơ con. 
    Bình luận hay  ·  Chi tiết
     
  • Nhớ mãi :">: Dừa ơi Lê Anh Xuân Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió Tôi hỏi nội tôi: “Dừa có tự bao giờ?” Nội nói: “Lúc nội còn con gái Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân Đất này xưa đầm lầy chua mặn Đời đói nghèo cay đắng quanh năm” Hôm nay tôi trở về quê cũ Hai mươi năm biết mấy nắng mưa Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ Trên thân dừa vết đạn xác xơ. Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi Mà lá tươi xanh mãi đến giờ Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua. Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc Vừa qua đây còn lầy lội đường dây. Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu Những công sự còn thơm mùi đất Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao. Vẫn như xưa vườn dừa quê nội Sao lòng tôi vẫn thấy yêu hơn Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy Biết bao đau thương, biết mấy oán hờn. Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng Rễ dừa bám sâu vào lòng đất Như dân làng bám chặt quê hương. Dừa bị thương dừa không cúi xuống Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài. Lá dừa xanh long lanh ánh nắng Theo đoàn quân thành lá nguỵ trang Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường. Đất quê hương nát bầm vết đạn Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi Ôi có phải dừa hút bao cay đắng Để trổ ra những trái ngọt cho đời. Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu. Tôi ngước nhìn mùa xuân nắng dọi Bốn mặt quê hương giải phóng rồi Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại Như thời con gái tuổi đôi mươi Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi. (1-1966)
    Bình luận hay  ·  Chi tiết
     
  • Hôm nay ngồi chat với em @clee0___0, em nhắc lại bài Làm anh khó lắm, tự nhiên nhớ tới cái thời xa xưa ấy của mình, lớn lên cùng những vần thơ như thế này...
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
    • Em yêu nhà em Hàng xoan trước ngõ Hoa xao xuyến nở Như mây từng chùm Em yêu tiếng chim Đầu hồi lảnh lót Mái vàng thơm phức Rạ đầy sân phơi Em yêu ngôi nhà Gỗ tre mộc mạc Như yêu đất nước Bốn mùa chim ca
  • Tôi kể với các bạn Một màu trời đã lâu Đó là một màu nâu Bầu trời trong quả trứng Không có gió có nắng Không có lắm sắc màu Một vòm trời như nhau: Bầu trời trong quả trứng. ... 
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Nhớ ngày xưa trong sách giáo khoa cấp 1 có cái bài "Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió" (tên thật là "Nói với em" ) như này:
    Nói với em Vũ Quần Phương Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió, Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay, Tiếng ríu rít chim sâu trong lá, Con chìa vôi vừa hót vừa bay. Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện, Sẽ được nhìn thấy các bà tiên, Thấy chú bé đi hài bảy dặm, Quả thị thơm cô Tấm rất hiền. Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ, Đã nuôi em khôn lớn từng ngày, Tay bồng bế sớm khuya vất vả, Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.  
    Cái thời học sách giáo khoa cấp 1 ấy, nghĩ về đất nước toàn đồng lúa chín vàng, dòng sông xanh mát, bờ đê con kênh... đẹp ơi là đẹp
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Bóc lịch Bế Kiến Quốc 
    Này mà là thơ thiếu nhi
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Ngoài ra còn bài Anh vẫn hành quân, anh quên ghi trong đó, giờ mới nhớ. Hồi anh học lớp 3 cô giáo anh có hát bài này, giờ vẫn nhớ từng giai điệu
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Thời đi học chỉ thích mỗi bài này
    Những cánh buồm Hai cha con bước đi trên cát Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh Bóng cha dài lênh khênh Bóng con tròn chắc nịch. Sau trận mưa đêm rả rích Cát càng mịn, biển càng trong Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng Nghe con bước lòng vui phơi phới. Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi: "Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước, thấy trời Không thấy nhà, không thấy cây Không thấy người ở đó? " Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ "Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa Sẽ có cây, có cửa, có nhà Vẫn là đất nước của ta Những nơi đó cha chưa hề đi đến". Cha lại dắt con đi trên cát mịn Ánh nắng chảy đầy vai, Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ: "Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé Để con đi...." Lời của con hay tiếng sóng thầm thì Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm? Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận Cha gặp lại mình trong ước mơ con. 
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
    • Bài này lớp 6 phải không kingland, hình như là bài đọc thêm thì phải. Lớp 6 còn bài rất hay là Nhớ con sông quê hương của Tế Hanh nữa
      Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi? Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi! Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ Sông của miền Nam nước Việt thân yêu Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy Bầy chim non bơi lội trên sông Tôi dang tay ôm nước vào lòng Sông mở nước ôm tôi vào dạ Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển Vẫn trở về lưu luyến bên sông * * * Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam” Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc Tôi nhớ cả những người không quen biết… Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy Hình ảnh con sông quê mát rượi Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông Tình Bắc Nam chung chảy một dòng Không ghành thác nào ngăn cản được Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước Tôi sẽ về sông nước của quê hương Tôi sẽ về sông nước của tình thương… 
    • @mosaic k nhớ lớp mấy, chỉ nhớ rất thích lôi sách giáo khoa ra ngồi đọc diễn cảm các bài thơ , tự nhủ nếu cô gọi đọc cho cả lớp nghe sẽ dùng cái giọng đọc lôi cuốn ấy =) . Ai dè được đọc thì như bánh đa .
    • @kingland rảnh thì đọc lại mình nghe đi
    • @kingland đọc thơ hay à !
    • @mosaic đọc bài này tự nhiên muốn có con thật, mong sao thiên hạ thái bình để con ra đời trong bình yên ...
    • @kingland ngày xưa toàn được đọc mẫu cho cả lớp ^^ bài này là một bài tủ ^^
    • @mosaic bài này kinh điển rồi, thậm chí đến bà tớ, bố, mẹ ...ai ai cũng thuộc lòng cả. ôi tuổi thơ...
    • Theo trí nhớ bài này của Hoàng Trung Thông đúng không nhỉ
  • Nhớ hùi lớp 5, lúc nào cũng mang theo tập thơ Trần Đăng Khoa
    Mẹ ốm - Trần Đăng Khoa Mọi hôm mẹ thích vui chơi Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu Lá trầu khô giữa cơi trầu Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay Cánh màn khép lỏng cả ngày Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa Nắng mưa từ những ngày xưa Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan Khắp người đau buốt, nóng ran Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm Người cho trứng, người cho cam Và anh y sĩ đã mang thuốc vào Sáng nay trời đổ mưa rào Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương Cả đời đi gió đi sương Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi Mẹ vui, con có quản gì Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca Rồi con diễn kịch giữa nhà Một mình con sắm cả ba vai chèo Vì con, mẹ khổ đủ điều Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn Con mong mẹ khỏe dần dần Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say Rồi ra đọc sách, cấy cày Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.  
    Nhà thơ Đặng Hiển, tác giả bài Mẹ vắng nhà ngày bão, là thầy giáo papa mình trước đây
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • dù ko có trong SGK nhưng rất thích bài thơ này 8->
    Giấu giùm tôi nhành hoa phượng đơn côi màu đỏ thắm như môi ai đang hé Một góc nhỏ lá bàng rơi khe khẽ ngỡ một giấc mơ hoang nắng ngập tràn... Những kỉ niệm của một thời chứa chan đầu lấp ló một cái nhìn luyến tiêc Tuổi học trò sao sóng tình ngã nghiệt giờ ra chơi thấp thỏm nửa con tim... Giấu giùm tôi xếp giấy từng cánh chim từng con hạc là một niềm thao thức Từng nhịp thở cháy lên trong lồng ngực quay lại thấm buồn, vui, tủi, giận hờn....  
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Gửi lời chào lớp 1 Lớp Một ơi lớp Một Đón em vào năm trước Nay giờ phút chia tay Gửi lời chào tiến bước Chào bảng đen cửa sổ Chào chỗ ngồi thân quen Tất cả chào ở lại Đón các bạn nhỏ lên Chào cô giáo thân mến Cô sẽ xa chúng em Làm theo lời cô dạy Cô sẽ luôn ở bên Lớp Một ơi lớp Một Đón em vào năm trước Nay giờ phút chia tay Gửi lời chào tiến bước. 
    Bài cuối của sách tiếng Việt lớp 1. Ở đây có cả bản tiếng Nga http://bit.ly/kRaqtK Isn't it funny how time seems to slip away so fast?
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
    • Trường mình học là trường làng bé xíu, hết lớp 1 thì lên lớp 2, hết lớp 2 lên lớp 3, cứ thế, chỉ có đổi giáo viên chủ nhiệm thôi. Hồi cuối lớp 1 đọc chả thấy thấm thía, mãi về sau khi đọc lại mới thấy nhớ... hồi lớp 1.
    • hihi, bài này mình nhớ nhớ, cam ơn bạn .
    • Làm thêm bài "Cái trống trường em" nữa đi Ice
    • @mosaic Tự nhiên làm nhớ thời xưa quá. Buổi đầu đi học, chị hàng xóm học lớp 2 dẫn tay mình đi đương tắt. Gặp con trâu chắn ngang đường, phải quay lại đi muộn cả nửa buổi
    • @mosaic mình cũng trường làng thôi Hồi lớp 1 có bạn lớp trưởng xinh ơi là xinh, mình hồi đấy suốt ngày bị/được gán ghép với bạn ấy. GIả vờ ngượng ngùng nhưng trong lòng lại thích bỏ xừ. Thế là cứ để yên hoặc phản kháng yếu ớt lúc bị trêu thôi 8-> Lên lớp 3 hìnhn hư nhà bạn ấy có chuyện nên không làm lớp trưởng nữa. Mình là lớp trưởng. Cầm quyền assmean nên cũng ghê gớm phết. Lớp 4 chuyển sang lớp khác, có bao nhiêu là bạn xinh. Cũng thích các bạn xinh mới lắm nhưng vẫn nhớ bạn xinh cũ Từ hồi đấy đã băn khoăn làm thế nào để có tất cả các em Lớp 4 có lần được bạn gái ngồi cạnh mời đi sinh nhật. Chắc là biết mình ngại nên mời luôn cả một thằng bạn thân của mình. 2 thằng đến thấy cả 1 đàncon gái, mỗi mình là con trai o.0 Giờ vẫn còn giữ ảnh kỷ niệm. Mình ngồi co rúm in Wonderland. Kỷ niệm hồi bé đã toàn là chơi với cả các bạn gái chả liên quan học hành mấy.
    • @ice : lên đỉnh sớm quá
    • @ice mình thì từ năm lớp 3, mỗi năm thích 1 bạn, năm lớp 5 lên tỉnh học bồi dưỡng học sinh giỏi thì lại thích 1 bạn nữa
    • @mosaic mẫu giáo thì thích 1 bạn. Lớp 1 2 3 chung thủy với bạn xinh đẹp kia. Lớp 4 thì hoa cả mắt khó chọn thế Lớp 5 thì nhận ra ý nghĩa cuộc đời nên chuyên tâm học hành với chơi điện tử.
    • @krad anh giờ chỉ quen Krad thôi ha
    • @mosaic : chém thì cứ chém đi sao mỗi lúc lại phải tag tui vào 1 lần như thế
    • @krad anh reply comment của em mà
    • @ice Dâm tặc từ bé à , tớ lớp một thì xui một bạn tên là Sỹ hun một bạn la Thu trong lớp xong bạn Sỹ bị vấp chân thế là hai bạn ý chảy máu đầy mồm. Sau vụ ấy bị cô xếp tớ ngồi với bạn Thu để bảo vệ bạn í ( bạn Thu xinh nhất lớp í :"> )
    • @dungnt12 có làm gì đâu mà dâm tặc đấy là biết yêu và thưởng thức cái đẹp và có tình yêu bao la với mọi người từ lúc bé. Vừa xong gặp lại thì 2 bạn mình thích hồi mẫu giáo với lớp 4 lấy chồng rồi =o= chưa tìm được bạn lớp 1 2 3 =o=
    • @ice, @mosaic: từ lớp 4 đến năm thứ 2 ĐH mình chỉ chung thủy với 1 bạn :-<
    • @nguyenhunghai @Ice mấy bạn mà mình thích hồi tiểu học giờ lấy chồng hay chuẩn bị lấy chồng hết rồi ôi nhanh thật
    • Hồi nhỏ đọc như vẹt bài này. Chỉ cần ai châm cho 1 câu đầu là đọc 1 lèo đến hết bài, ko ai phanh lại nổi
    • @ice hehe . ngày xưa mình làm lớp phó , thix cái đứa lớp trg thế k biết . có 1 hum chủ nhật tỉnh dậy rồi nhưng chưa chui ra khỏi chăn . nghĩ nghĩ thế nào mình lại tự hứa sau này quyết tâm lấy nó làm vợ . Cuối cùng nó học cùng với mình 12 năm sau đó đi lấy chồng rùi . mình học tiếp lên dh .
  • Mình thích bài đánh thức Trầu của anh Khoa nhất. Thần tượng thời thơ ấu cũng là anh ấy. Tiếc là giờ anh ấy cũng theo xu hướng chung :" Những nhà thơ báo bụng- Những câu thơ rất gầy " Đã ngủ rồi hả trầu Tao đã đi ngủ đâu Mà trầu mày đã ngủ Bà tao vừa đến đó Muốn có mấy lá trầu Tao không phải ai đâu Đánh thức mày để hái! Trầu ơi, hãy tỉnh lại Mở mắt xanh ra nào Lá nào muốn cho tao Thì mày chìa ra nhé Tay tao hái rất nhẹ Không làm mày đau đâu… Đã dậy chưa hả trầu? Tao hái vài lá nhé Cho bà và cho mẹ Đừng lụi đi trầu ơi!
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • hôm qua em đến trường bạn đánh em gần chết ớ.... ơ .....
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Truyện cổ tích loài người Trời sinh ra trước nhất Chỉ toàn là trẻ con Trên trái đất trụi trần Không dáng cây ngọn cỏ Mặt trời cũng chưa có Chỉ toàn là bóng đêm Không khí chỉ màu đen Chưa có màu sắc khác Mắt trẻ con sáng lắm Nhưng chưa thấy gì đâu ! Mặt trời mới nhô cao Cho trẻ con nhìn rõ Màu xanh bắt đầu cỏ Màu xanh bắt đầu cây Cây cao bằng gang tay Lá cỏ bằng sợi tóc Cái hoa bằng cái cúc Màu đỏ làm ra hoa Chim bấy giờ sinh ra Cho trẻ nghe tiếng hót Tiếng hót trong bằng nước Tiếng hót cao bằng mây Những làn gió thơ ngây Truyền âm thanh đi khắp Muốn trẻ con được tắm Sông bắt đầu làm sông Sông cần đến mênh mông Biển có từ thuở đó Biển thì cho ý nghĩ Biển sinh cá sinh tôm Biển sinh những cánh buồm Cho trẻ con đi khắp Đám mây cho bóng rợp Trời nắng mây theo che Khi trẻ con tập đi Đường có từ ngày đó Nhưng còn cần cho trẻ Tình yêu và lời ru Cho nên mẹ sinh ra Để bế bồng chăm sóc Mẹ mang về tiếng hát Từ cái bống cái bang Từ cái hoa rất thơm Từ cánh cò rất trắng Từ vị gừng rất đắng Từ vết lấm chưa khô Từ đầu nguồn cơn mưa Từ bãi sông cát vắng… Biết trẻ con khao khát Chuyện ngày xưa, ngày sau Không hiểu là từ đâu Mà bà về ở đó Kể cho bao chuyện cổ : Chuyện con cóc, nàng tiên Chuyện cô Tấm ở hiền Thằng Lý Thông ở ác… Mái tóc bà thì bạc Con mắt bà thì vui Bà kể đến suốt đời Cũng không sao hết chuyện Muốn cho trẻ hiểu biết Thế là bố sinh ra Bố bảo cho biết ngoan Bố dạy cho biết nghĩ Rộng lắm là mặt bể Dài là con đường đi Núi thì xanh và xa Hình tròn là trái đất… Chữ bắt đầu có trước Rồi có ghế có bàn Rồi có lớp có trường Và sinh ra thầy giáo … Cái bảng bằng cái chiếu Cục phấn từ đá ra Thầy viết chữ thật to: “Chuyện loài người” trước nhất. 
    Trước phải học thuộc lòng bài này :">
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • nhớ thế , mịa ts đang stress cv
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
    • Bỏ làm đi học lại lớp 1 :"> Dưng mà ngày xưa thế thôi, chứ đến thời em mình là đi học cấp 1 cực gần chết rồi =.= Ấn tượng là mẹ cầm roi đứng một bên, nó nước mắt ngắn dài ngồi gò từng chữ trong cuốn vở để lớp được khen "vở sạch chữ đẹp". Khổ, con trai chữ xấu tính lại lem nhem, cứ chép đi chép lại mỗi quyển vở ít nhất 1-2 lần.
    • @krad Giờ mà được vào lớp 1 ngồi với bọn nó thì vui phải biết Cơ mà nhắc lại nhớ lắm í , có lần bị 4 điểm bài chính tả, bố bắt chép lại phải thật sạch đẹp 40 lần cái bài í . Chép xong mỏi tay gần chết mà giờ chữ vẫn xấu
    • @dungnt12 đeck hiêu đc tại sao lớp 5 mình đc đi thi vở sạch chữ đẹp mới sợ chứ . k biết cô giáo có nhầm lẫn j k nữa .Lúc vào phòng thi nghe đọc đoạn cần viết mình thuộc luôn cái đoạn đấy từ trc rôi nên viết luôn cho nó lành . thế là chẳng đc cái giải j cầm về
    • @dungnt12 T đã từng đi thi vở sạch chữ đẹp lơp 5 đây nè . lên lớp 6 thì chữ giống như bác sĩ rồi . hoho
  • Nhớ mãi :">: Dừa ơi Lê Anh Xuân Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió Tôi hỏi nội tôi: “Dừa có tự bao giờ?” Nội nói: “Lúc nội còn con gái Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân Đất này xưa đầm lầy chua mặn Đời đói nghèo cay đắng quanh năm” Hôm nay tôi trở về quê cũ Hai mươi năm biết mấy nắng mưa Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ Trên thân dừa vết đạn xác xơ. Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi Mà lá tươi xanh mãi đến giờ Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua. Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc Vừa qua đây còn lầy lội đường dây. Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu Những công sự còn thơm mùi đất Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao. Vẫn như xưa vườn dừa quê nội Sao lòng tôi vẫn thấy yêu hơn Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy Biết bao đau thương, biết mấy oán hờn. Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng Rễ dừa bám sâu vào lòng đất Như dân làng bám chặt quê hương. Dừa bị thương dừa không cúi xuống Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài. Lá dừa xanh long lanh ánh nắng Theo đoàn quân thành lá nguỵ trang Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường. Đất quê hương nát bầm vết đạn Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi Ôi có phải dừa hút bao cay đắng Để trổ ra những trái ngọt cho đời. Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu. Tôi ngước nhìn mùa xuân nắng dọi Bốn mặt quê hương giải phóng rồi Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại Như thời con gái tuổi đôi mươi Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi. (1-1966)
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Nhiều bài mình vẫn thuộc :">
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • hoi` nho hoc van kem nen tho* phu' bjo chi nho" may bai` ngan nga'n thui... :"> nho' nhat bai lam a kho' lam...toan` loi bai ne` ra treu ong a...
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Đàn kiến Một đàn kiến nhỏ Chạy ngược chạy xuôi Chẳng ra hàng một Chẳng thành hàng đôi Đang chạy bên này Lại sang bên nọ Cắm cổ cắm đầu Kìa trông xấu quá Chúng em vào lớp Sóng bước hai hàng Chẳng như kiến nọ Rối tinh cả đàn.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Thêm : Tùng tùng tùng Đánh ba tiếng trống Sắp quân cho chỉnh Phượng hoàng thống lĩnh Bạch hạc hiệp đồng Bên phải thì công Bên trái thì sếu Giang cao ngất ngểu Đi trước tiên phong Cả mỏ bồ nông Đi sau chặn hậu Sáo đen sáo sậu Ran giục đôi bên Chú quạ thông tin Mang thư đi trước Một đàn vịt nước Chú két, chú le Sắm sửa thuyền bè Cho quân trẩy thủy Còn lọai bé tí Chim chích chim ri Ở nhà coi sóc Chú cò, chú cóc Coi sóc các làng Chèo bẻo nổ năng Bầu cho làm huyện Đêm hôm đi tuần Phó cho chú vạc Chú ngỗng nghếch ngác Như thể đàn bà Chú vịt chú gà Nhắc võng ông già Trèo lên núi triều Chạy như cun cút... In đậm là trích dẫn trong sách :">
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Tiếp,mình nhớ vì mình yêu những vần thơ xa xưa :"> Mẹ vắng nhà ngày bão Đặng Hiển Những ngày mẹ về quê Là những ngày bão nổi Con đường mẹ đi về Cơn mưa dài chặn lối Hai chiếc giường ướt một Ba bố con nằm chung Vẫn thấy trống phía trong Nằm ấm mà thao thức Nghĩ giờ này ở quê Mẹ cũng không ngủ được Thương bố con vụng về Củi mùn thì lại ướt Nhưng chị vẫn hái lá Cho thỏ mẹ thỏ con Em thì chăm đàn ngan Sớm lại chiều no bữa Bố đội nón đi chợ Mua cá về nấu chua Thế rồi cơn bão qua Bầu trời xanh trở lại Mẹ về như nắng mới Sáng ấm cả căn nhà
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Saved , nhớ thời bé quá, haizz, con người cứ lớn dần rồi cãi nhau rồi die ...
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Cái trống trường em Thanh Hào Cái trống trường em Mùa hè cũng nghỉ Suốt ba tháng liền Trống nằm ngẫm nghĩ Buồn không hả trống Trong những ngày hè Bọn mình đi vắng Chỉ còn tiếng ve Cái trống lặng yên Nghiêng đầu trên giá Chắc thấy chúng em Nó mừng vui quá! Kìa trống đang gọi Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Vào năm học mới Giọng vang tưng bừng
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • cấp 1 có cái đề bài văn : "tả con đường từ nhà em tới trường" mềnh lúc đó không hiểu tâm trạng thế nào mà viết dc câu thơ (bây giờ mới biết là thơ con cóc) :
    Ngày nào em tới trường/Cũng đi Trên con đường/ Từ nhà em tới trường  
    --> xong phần mở bài. thân bài thì tả đi rẽ trái hay phải....dc 10 dòng thân bài. làm xong thì mấy đứa trong lớp đọ xem ai làm dài hơn . lớp có 1 thằng làm mở bài 10 dòng khiến mấy đứa trầm trồ (còn thân bài của nó 9 dòng )
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
    • ngày xưa làm văn toàn là mở bài đc có 2 câu . hehe . cố gắng làm đủ 3 phần thôi . mình nhớ hồi lớp 5 đi học thêm buổi chiều ở trg học văn , cô giáo cho để miêu tả j ấy , k làm thì k đc về , mình kiên quyết k làm , 17h cô giáo phải chịu thua mình HEHE
  • hồi đó thích bài nào ngắn ngắn còn dễ học thuộc . ghét nhất học thuộc lòng
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Mưa xuân trên biển. Huy Cận Mưa xuân trên biển, thuyền yên bãi Tôm cá chắc đầy phiên chợ mai Sắm tết thuyền về dăm khóm đỗ; Ðảo xa thâm thẩm vệt mưa dài. Thuyền đậu thuyền đi hạ kín mui, Lưa thưa mưa biển ấm chân trời. Chiếc tàu chở đá về bến Cảng Khói lẩn màu mây tưởng đảo khơi. Em bé thuyền ai ra giỡn nước, Mưa xuân tươi tốt cả cây buồm. Biển bằng không có dòng xuôi ngược, Cơm giữa ngày mưa gạo trắng thơm. Hòn Gai, 2-59
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • 0 Bình luận hay
    Bình luận này đã bị ẩn bởi BQT LinkHay.   
  • Bây giờ bạn nào kiếm được bản scan hoặc giữ được bản in của cuốn Đạo đức lớp 1 (hay lớp 2 3 4 5 gì đó, túm lại là cấp 1 thôi), khổ ngang, trong vẽ hình có chú thích ở dưới, kể đủ mọi chuyện từ em đi ngủ lúc 9h dậy lúc 6h sáng, đến việc em sợ bị tiêm, em sợ ngủ một mình vào buổi tối, em khoang tay chào ông bà... chắc mình yêu luôn mất Thích quyển ấy đến nỗi giữ đến cấp 2 vẫn mang ra đọc lại.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Qua Thậm Thình Nguyễn Bùi Vợi Đi qua xóm núi Thậm Thình Bâng khuâng nhớ nước non mình nghìn năm Vua Hùng một sáng đi săn Trưa tròn bóng nắng nghĩ chân chốn này Dân dâng một quả xôi đầy Báng chưng mấy cặp, bánh dầy mấy đôi Đẹp lòng vua phán bầy tôi Tìm đất kén thợ định nơi xây nhà Trăm cô gái tựa tiên sa Múa chày đôi với chày ba rập rình Đêm đêm tiếng thậm... tiếng thình... Cối thơm thơm cả nghĩa tình nước non. Không còn dấu cũ lầu son Phía sau thành phố khói vờn trong mây Trời cao nắng tỏa đường cây Nhịp chày xưa thoảng đâu đây.. Thậm Thình! Cơm cái đã
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Tính đi chợt nhớ ra Sắc màu em yêu Em yêu màu đỏ Như máu con tim, Lá cờ Tổ quốc, Khăn quàng đội viên. Em yêu màu xanh Đồng bằng rừng núi, Biển đầy cá tôm, Bầu trời cao vợi. Em yêu màu vàng Lúa đồng chín rộ, Hoa cúc mùa thu, Nắng trời rực rỡ. Em yêu màu nâu Áo mẹ sờn bạc, Đất đai cần cù, Gỗ rừng bát ngát. Em yêu màu trắng Trang giấy tuổi thơ, Đoá hoa hồng bạch, Mái tóc của bà. Em yêu màu đen Hòn than óng ánh, Đôi mắt bé ngoan, Màn đêm yên tĩnh. Em yêu màu tím Hoa cà, hoa sim, Chiếc khăn của chị, Nét mực chữ em. Trăm nghìn cảnh đẹp Dành cho em ngoan, Em yêu tất cả Sắc màu Việt Nam. Phạm Đình Ân
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Quýt nhà ai chín đỏ cây Hỡi em đi học, hây hây má hồng Trường em mấy tổ trong thôn Ríu ra ríu rít, chim non đầu mùa (Hình như bài này học năm lớp 2 )
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Chú bò tìm bạn Tác giả: Phạm Hổ Mặt trời rúc bụi tre Buổi chiều về nghe mát Bò ra sông uống nước Thấy bóng mình ngỡ ai Mỉm cười "chào anh bạn Lại gặp anh ở đây" Nước đang nằm nhìn mây Nghe bò cười toét miệng Bóng bò chợt tan biến Bò tưởng bạn đi đâu Cứ ngoái trước nhìn sau Ậm ò tìm gọi mãi.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Thương ông Ông bị đau chân Nó sưng nó tấy Đi phải chống gậy Khập khiễng khập khà Bước lên thềm nhà Nhấc chân khó quá Thấy ông nhăn nhó Việt chơi ngoài sân Lon ton lại gần Âu yếm nhanh nhảu Ông vịn vai cháu Cháu đỡ ông lên Ông bước lên thềm Trong lòng vui sướng Quẳng gậy cúi xuống Quên cả đớn đau Ôm cháu xoa đầu Hoan hô thằng bé Bé thế mà khỏe Vì nó thương ông.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Mấy bài này mình đều thuộc hết í!
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Làm Anh : D (tg: Phan Thị Thanh Nhàn) Làm anh thật khó Phải đâu chuyện đùa Với em bé gái Phải người lớn cơ Khi em bé khóc Anh phải dỗ dành Nếu em bé ngã Anh nâng dịu dàng Mẹ cho quà bánh Cho em phần hơn Có đồ chơi đẹp Cũng nhường em luôn Làm anh thật khó Nhưng mà thật vui Ai yêu em bé Thì làm được thôi!
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Làm anh Làm anh khó đấy Phải đâu chuyện đùa Với em gái bé Phải " người lớn " cơ. Khi em bé khóc Anh phải dỗ dành Nếu em bé ngã Anh nâng dịu dàng. Mẹ cho quà bánh Chia em phần hơn Có đồ chơi đẹp Cũng nhường em luôn. Làm anh thật khó Nhưng mà thật vui Ai yêu em bé Thì làm được thôi.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • bây giờ mỗi lần nhắc lại mấy bài thơ này thì sống mũi lại thấy cay cay, khóe mắt lại nhạt nhòa. mình lại nhớ mãi bài "tý xíu" hồi lớp 2 gọi là tý xíu mà chẳng bé đâu tý biết nấu rau mang về cho lợn tý còn nấu nướng 2 bữa cơm canh tý còn nhờ ông pha thanh tre cật tý ngồi tý vót dc 10 cây chông gởi đồn biên phòng đánh quân cướp nước
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Tiếp : Trên đất Chí Linh nay Xuân như vừa đến sớm Trời đã dày thêm nắng Bốn bề nghe xôn xao Gió xe cuốn ào ào Rung đôi bờ Phả Lại Những cánh buồm tiếp nối Rủ nhau bay về đâu Có ghé vào cảng mới Bên bờ sông Lục Đầu? Ta muốn hỏi sông sâu Nơi đâu còn cọc gỗ Đền Vương Trần đứng đó Kiếp Bạc sáng một vùng Hịch Tướng Sĩ thưở ấy Mãi là lời non sông Chẳng phụ lòng cha ông Đất xưa vui như hội Đón chào mùa xuân mới Ống khói cao chọc trời Vệt khói ánh sáng ngời Như thanh gươm Sát Thát Sông Lục Đầu xanh biếc Lồng bóng gươm về xuôi
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Trường em Nguyễn Bùi Vợi Trường em mái ngói đỏ hồng Mọc lên tươi thắm giữa đồng lúa xanh Gió về đồng lúa reo quanh Vẫy chào những bước chân nhanh tới trường.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Cây dừa Trần Đăng Khoa Cây dừa xanh tỏa nhiều tàu, Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng . Thân dừa bạc phếch tháng năm, Quả dừa - đàn lợn con nằm trên cao. Đêm hè hoa nở cùng sao, Tàu dừa - chiếc lược chải vào mây xanh. Ai mang nước ngọt, nước lành, Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa ? Tiếng dừa làm dịu nắng trưa, Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo. Trời trong đầy tiếng rì rào, Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra. Đứng canh trời đất bao la, Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Phần in đậm là được trích vào sgk Truyền thuyết trên đảo Côn Sơn Người con gái trẻ măng Giặc đem ra bãi bắn Đi giữa hai hàng lính Vẫn ung dung mỉm cười Ngắt một đóa hoa tươi Chị cài lên mái tóc Đầu ngẩng cao bất khuất Ngay trong phút hy sinh Bây giờ dưới gốc dương Chị nằm nghe biển hát Đó là câu chuyện thực Về người nữ anh hùng Nhưng ở đảo Côn Sơn Từ buổi mai chị ngã Đã có bao câu chuyện Về chị Sáu linh thiêng Những truyền thuyết không tên Cứ lan dần như sóng Đảo Côn Sơn - địa ngục Chị Sáu hóa thiên thần Trừng trị lũ ác ôn Cứu giúp người lương thiện Qua bao mùa gió chướng Trong bão tố tù đày Mộ chị Sáu hương bay Cả bốn mùa không tắt Và trái cây thơ mát Cũng theo mùa dâng lên Tạ lỗi khi sai lầm Kêu cầu khi gặp nạn Chị Sáu thành người bạn Sống giữa lòng nhân dân Ngay cả lũ ác ôn Mỗi khi qua mộ chị Cũng cúi đầu lặng lẽ Trước chị Sáu anh linh Người con gái hiên ngang Chúng mãi còn khiếp sợ Tôi quỳ bên ngôi mộ Dâng đóa hoa trắng trong Trời cao xanh mênh mông Biển rộng xa xao động... Chị Sáu nằm thanh thản Hàng dương nghe gió rung Và bao chuyện lạ lùng Trong lòng tôi tha thiết Bỗng như là có thật Sống mãi cùng thời gian Bàn tay ai vuốt tóc Trên vai tôi dịu dàng Côn Đảo, Tháng 4 năm 1976 Phan Thị Thanh Nhàn
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
    • mấy khổ đầu đúng là ấn tượng khó phai
    • em nhớ bài này viết về Võ thị Sáu fai k a?
    • @sweetcat2204 Người con gái trẻ măng Giặc đem ra bãi bắn Đi giữa hai hàng lính Vẫn ung dung mỉm cười Ngắt một đóa hoa tươi Chị cài lên mái tóc Đầu ngẩng cao bất khuất Ngay trong phút hy sinh Bây giờ dưới gốc dương Chị nằm nghe biển hát Đó là câu chuyện thực Về người nữ anh hùng Nhưng ở đảo Côn Sơn Từ buổi mai chị ngã Đã có bao câu chuyện Về chị Sáu linh thiêng Những truyền thuyết không tên Cứ lan dần như sóng Đảo Côn Sơn - địa ngục Chị Sáu hóa thiên thần Trừng trị lũ ác ôn Cứu giúp người lương thiện Qua bao mùa gió chướng Trong bão tố tù đày Mộ chị Sáu hương bay Cả bốn mùa không tắt Và trái cây thơ mát Cũng theo mùa dâng lên Tạ lỗi khi sai lầm Kêu cầu khi gặp nạn Chị Sáu thành người bạn Sống giữa lòng nhân dân Ngay cả lũ ác ôn Mỗi khi qua mộ chị Cũng cúi đầu lặng lẽ Trước chị Sáu anh linh Người con gái hiên ngang Chúng mãi còn khiếp sợ Tôi quỳ bên ngôi mộ Dâng đóa hoa trắng trong Trời cao xanh mênh mông Biển rộng xa xao động... Chị Sáu nằm thanh thản Hàng dương nghe gió rung Và bao chuyện lạ lùng Trong lòng tôi tha thiết Bỗng như là có thật Sống mãi cùng thời gian ........... Mình chỉ học đoạn đầu thôi
  • Anh Đom Đóm Võ Quảng Mặt trời gác núi Bóng tối lan dần Anh đóm chuyên cần Lên đèn đi gác Theo làn gió mát Anh đi rất êm Đi suốt một đêm Lo cho người ngủ Bờ tre rèm rủ Yên giấc cò con Một bầy chim non Trong cây ngủ ngáy Ao ko động đậy Lau lách ngủ yên Một chú chim khuyên Nằm mơ ú ớ Tiếng chị cò bợ Ru hỡi ru hời Hỡi bé tôi ơi Ngủ ngon yên giấc Ngoài kia chú vạc Lặng lẽ mò tôm Bên cạnh sao hôm Long lanh đáy nước Từng bước từng buớc Giương ngọn đèn lồng Anh đóm chuyên cần Lên đèn đi gác!
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Cốc cốc cốc Ai gọi đó Tôi là thỏ Nếu là thỏ Cho xem tai Nếu là nai Cho xem gạc Cốc cốc cốc Ai gọi đó Tôi là gió Nếu là gió Xin mời vào Kiễng chân cao Vào cửa giữa Cùng soạn sửa Đón trăng lên Quạt mát thêm Hơi biển cả Yêu hoa lá Đẩy buồm thuyền Đi khắp miền Làm việc tốt :">
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Phần in đậm là sgk Con cáo và tổ ong Tổ ong lủng lẳng trên cành, Trong đầy mật nhộng, ngon lành lắm thay! Cáo già nhè nhẹ lên cây, Định rằng lấy được ăn ngay cho giòn. Ong thấy cáo muốn cướp con, Kéo nhau xúm lại vây tròn cáo ta. Châm đầu, châm mắt cáo già, Cáo già đau quá phải sa xuống rồi. Ong kia yêu giống, yêu nòi, Đồng tâm, hợp lực đuổi loài cáo đi. Bây giờ ta thử so bì, Ong còn đoàn kết, huống chi là người! Nhật, Tây áp bức giống nòi, Ta nên đoàn kết để đòi tự do. Hồ Chí Minh
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Dậy sớm Thanh Hào Tinh mơ em thức dậy rửa mặt rồi đến trường em bước vội trên đường núi dăng hàng trước mặt Sương trắng viền quanh núi như một chiếc khăn bông ồ núi ngủ lười không Giờ mới đang rửa mặt.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Gãi nhằm chỗ ngứa :"> Chiếc xe lu Tớ là chiếc xe lu Người tớ to lù lù Con đường nào mới đắp Tớ san bằng tăm tắp Con đường nào rải nhựa Tớ là phẳng như lụa Trời nóng như lửa thiêu Tớ vẫn lăn đều đều Trời lạnh như ướp đá Tớ càng lăn vội vã Mau chóng xong đường này Cho các bạn trồng cây Xe cộ bon bon chạy Rộn rịp người qua lại Rồi tớ lại ra đi Cái bụng sôi ầm ì Ngửi thấy mùi đất mới Quãng đường xa đang đợi... Tớ là chiếc xe lu Đừng chê tớ lù lù
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Còn nhớ nhiều lắm.Mà thôi té, chiếm chỗ của chủ topic quá :"> Cảm ơn vì đã gợi lại những kỷ niệm xưa
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Mềnh ghét thơ thẩn lắm...hồi học cấp 1, cấp 2 chỉ thích học Toán thôi... run rủi thế nào lại vào lớp chuyên văn... đến giờ vẫn ghét thơ thẩn
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • Cảm ơn mọi người. Đọc như được sống lại thời thơ ấu, nhưng vẫn thơ thật hồn nhiên, trong sáng , phù hợp với tâm hồn con trẻ. Mình vẫn nhớ câu: Quê êm đồng lúa nương dâu Có dòng sông nhỏ nhịp cầu bắc ngang Dừa xanh tỏa mát đường làng Ngân nga giọng hát rộn ràng vần thơ có thể ko chính xác lắm nhưng rất hay. Bận nào có hình minh họa ko nhỉ, những hình ảnh vẽ bằng nét vẽ đơn giản nhưng rất đẹp, dễ đi vào lòng người mà nhớ thật lâu.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
  • ngày xưa thích đọc thơ văn trong SGK lắm, mỗi lần buồn buồn lại giở ra xem lại. có bài tươi vui nhưng cũng có nhiều bài như "Đồng chí" (Chính Hữu), "Bên kia sông Đuống" (Hoàng Cầm) làm cả cô cả trò đều khóc. giờ sách văn cải cách không nhiều bài hay nữa, tiếc cho các em học sinh.
    Đã có lỗi xảy ra. Vui lòng Gửi lại bình luận
     
Viết bình luận mới

Bạn chắc chắn muốn chuyển

vào danh sách muted

Bạn chắc chắn muốn chuyển

vào danh sách block