Copyright © 2008-2010 – Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam – VC Corp
Hotline: (84)-4-39743410 (ext 669)
Tầng 16, tòa nhà 18 Tam Trinh, Quận Hoàng Mai, Hà Nội
Giấy xác nhận cung cấp dịch vụ MXH trực tuyến số 19/GXN-TTĐT Cục QLPT, TH - TTĐT cấp ngày 19/11/2010
Bình luận hay nhất
69 bình luận
Các bạn ý cách đây mấy hôm giật đùng cái tít : 8 CLB có khoản nợ “khủng” nhất thế giới , shock hơn nữa, trong 8 clb ý các bạn ấy cho Arsenal dẫn đầu với số nợ 1,284 tỷ USD
Các bạn fan MU ngay lập tức sướng phát rồ
Các bạn nào muốn biết về sự cải của Bóng Đá Số với cái sự thật về con số nợ bên trên (lấy từ Forbes với Deloitte đấy
// Ước gì là fan MU, lâu lâu đc mấy bạn báo chí thẩm du cho nhát
Cơ mà để ý thì thấy bị trừ liên tục nhưng thấy cũng đc cộng gỡ lại liên tục
Chỉ nhớ một câu cũng trên LH này : Đừng bao giờ ném đá vào đám đông, hãy chọn một đứa trong đám đông mà ném đá
bài hay thật, cám ơn anh rhonline
hy vọng điều ấy trở thành sự thật
yêu MU
Đấy là bạn nghĩ như vậy, bạn có thấy Bec nói 1 chữ "Alex" hay "Ferguson" ko ? Anh quay lại Old Trafford là để khẳng định cái tôi cá nhân của mình.
Và sẽ bị Fan Quỷ đỏ tặng cho hàng chục chai lọ các kiểu
Nhưng tớ tin Bec ko vậy , bởi nghe đâu chính Bec mới là kẻ gây sự trc
Thỉnh thoảng làm người kể chuyện 1 chút cho vui !
còn mình thì mình tin Becks và Rooney ko bao giờ hành xử như vậy với Alex và ManUtd.
"Khi Bec còn khá nhỏ , vào 1 ngày mưa ở thành Man , 1 người xa lạ xin phép dc vô nhà Bec trú mưa."
"Khi còn bé, phần thưởng mà tôi thích nhất là khi cha tôi có vé xem bóng đá. Lúc đó, vé rất dễ kiếm và cha tôi thường dẫn tôi đi xem, thường là ở sân White Hart Lane ." -------> trích "Tự truyện Beckham" - chương1
mình thì khẳng định hồi bé Becks sống ở London, "Tôi được gọi vào chơi thử ở MU năm 13 tuổi và từ đó trở đi , mỗi mùa hè tôi đều đến Manchester."
mình ko fải là ko tin câu chuyện đó, chỉ cho rằng địa điểm là ở London thôi.
AKA: Becks
DOB: May 2, 1975 in Leytonstone, London , England
Profession: Midfielder, Real Madrid & England
Height: 5’11”
Weight: 160 lbs
Wife: Victoria (née Adams), AKA Posh Spice
Children: Brooklyn (b. March 4, 1998), Romeo (b. September 1, 2002), Cruz (b. February 20, 2005)
Truyện trên mình đọc cũng lâu rồi , chỉ nhớ mang máng thôi .Thank bạn nhiều !
Buồn quá! Gần 7 năm rồi!
1 thất bại cho Milan và 1 đêm buồn cho Beckham
còn hoài niệm về Beck thì mình ko nghĩ đến lúc này được, đợi sau khi đá xong trận đấy...
ôi UCL 2007-đau quá
các bạn là fan chân chính nhỉ
còn đã nói đên Beckham là phải nói đến Man Utd nên mình nói chuyện MU thì có gì là lạ đâu chứ nhỉ
chính bạn cũng đã thừa nhận điều này, cái đó ko có gì lạ, vì Beck chính là 1 phần lịch sử của MU, và nó chưa hẳn là quá xa xôi đâu, mới có 7 năm thôi. Bạn có hiểu đc cảm giác của 1 đứa con xa nhà sau 7 năm nó thế nào ko.
@rhonelion: ''Đã là fan MU thì không thể quên Beck, nhất là lần này. Còn fan đội nào chả mong đội đó thắng nhưng câu chuyện của Beck mang 1 ý nghĩa đặc biệt, khó tả lắm''
+Bạn này có lẽ dư thuốc bảo vệ động vật rùi
Mình là fan Mu nhưng mình biết MU đêm nay sẽ làm mình lên tăng xông!
Hi vọng 4h30 có tin vui để thức đến sáng!
Còn beck! Chuyến này đúng là nhiều kỷ niệm! Đội hình 98-99 sao mà yêu thế
Schmeiche - Gary Neville - Jaap Stam - Johnsen - Irwin - Giggs - Kean - Schole - Beckham - Cole - Yorke
Rồi còn Phil Neville, Butt, Jordi Cruyff, Blomqvist, Wes Brown, Henning Berg, Solskjaer, Sheringham ....
MU đá đẹp? Hồi khoảng từ giữa 90s thế kỷ trước có rất nhiều CLB đá đẹp mắt mà Ajax hay Real là ví dụ, nên không thể coi MU đá đẹp mà nổi tiếng được.
MU là CLB Anh? Không, cũng khoảng thời gian đó, các CLB Italia mới là những người làm khuynh đảo cả Châu Âu
MU gây chấn động bằng scandal hay chuyển nhượng bom tấn? Chẳng CLB nào có scandal hồi đó, còn chuyển nhượng thì không thể nổi bằng vụ Ronaldo từ Barca sang Inter hay vụ Real Betis có Sơn "đen" được
Đúng, chính Becks với những đường cong tuyệt mỹ anh tạo ra qua những đường tạt bóng và cú sút phạt đã làm nên thương hiệu Becks trên sân. Còn vẻ đẹp trai hào hoa đến mê mẩn cùng sự kết hợp với cô vợ VIctoria Adams đang thống trị làn nhạc pop thế giới (lúc đó pop là thịnh trị giống như hiphop bây giờ) đã làm nên thương hiệu Becks ngoài sân cỏ. Đó là sự kết hợp tuyệt vời của 2 nền công nghiệp không khói đình đám nhất nước Anh lúc bấy giờ, bóng đá và nghệ thuật.
Mọi người hâm mộ MU vì hàng tuần họ được nhìn anh điệu đà nhưng cũng thật hiệu quả trên sân cỏ, còn hàng ngày họ thấy anh pose hết trên tạp chí này đến poster nọ. Thêm vào đó, Becks biết giữ mình (không ai thấy anh có scandal, các bà mẹ coi Becks như chàng rể lý tưởng để các cô con gái mình hướng đến) nhưng cũng luôn thay đổi hình ảnh để công chúng không chán (đúng bài của các ca sĩ bây giờ, hết tóc giẽ ngôi lại đến đầu trọc rồi lại chuyển qua đầu Mohican, nữ tính nam tính đủ cả).
Thành công của MU năm 1999, năm mà theo mình nghĩ MU bắt đầu phất lên để thật sự trở thành CLB số 1 của nước Anh, có sự đóng góp không nhỏ của Becks. Becks nổi lên và MU cũng nổi. Do đó, MU phải cám ơn Becks rất nhiều khi có được thành công rực rỡ như ngày hôm nay
em vẫn còn nhớ cái thời đọc tự truyện của anh í 15 t vẫn là đi dọn bóng 2 bên đường biên, rồi dần được đưa vào sân, rồi dần dần trờ thành trụ côt của MU...rồi ra đi
em luôn kiểu tự hỏi...nếu anh í còn ở lại thì sao...Có lẽ sẽ không có 1 BECKS như ngày hôm nay RẮN RỎI- QUYẾT TÂM - VÀ HIÊN NGANG vô cùng
Tuyệt vời ! David Beckham.
Dù cho Becks có đi tận khắp chân trời, thì sự thật là tình yêu của anh dành cho M.U là một điều gì đó rất khó lý giải: anh cố giấu nỗi buồn trong nụ cười đáp lại tình cảm của hàng vạn CĐV, anh cố giấu niềm vui trong đôi mắt long lanh vì hạnh phúc lớn lao được trở về nhà. Có quá nhiều cảm xúc hỗn độn với những ai được xem trực tiếp trận MU 4-0 Milan rồi mai đây sẽ đi vào huyền thoại, mà trường đoạn cảm động nhất của bộ phim ấy là khoảnh khắc không thể nào quên về Becks.
Trong loạt bài chào mừng 100 năm thành lập sân Old Trafford kể lại 100 kỉ niệm đi liền với mảnh đất thiêng của đội bóng thành Manchester, có 2 là dành cho chàng hoàng tử boyband năm nào. Một, là cú phất bóng thần kì đưa anh ra ánh sáng (trận Wimbledon mở màn mùa 96/97). Một, là cú đúp giúp anh trở về từ địa ngục tối tăm (trận Leicester, mở màn mùa 98/99). Nhưng có lẽ 100 năm sau, người ta vẫn sẽ phải nhắc đến Becks thêm một lần nữa với những xúc cảm mãnh liệt ở Old Trafford. Không mancunian nào có thể kìm nén được lòng mình khi anh chạy vòng quanh sân cảm ơn tất cả như thầm nhắn nhủ: “Bạn của tôi. Anh em của tôi. Nhà của tôi. Giá như thời gian ngừng trôi, còn gì đẹp hơn giây phút này?”. ...
Hai thành viên của gia đình Glazer ngồi trên khán đài sân Old Trafford chắc chắn chưa bao giờ được chứng kiến những khoảnh khắc mãnh liệt và bùng nổ của cảm xúc đến thế. Đó không phải là một bàn thắng, cũng chưa phải là một chiến thắng, mà là những vần thơ không tên khi Becks vào sân thay cầu thủ trẻ Abate ở phút 63. Cái điệp khúc “chỉ có một David Beckham” (There’s only one David Beckham) chợt ầm ào lên, chợt vang dội lại và lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng đã nói lên tất cả, rằng những tranh đấu, tiền tài, những sự chia ly, vinh quang và cay đắng rồi cũng sẽ bị xóa nhòa dưới bánh xe lịch sử. Chỉ có tình yêu cùng niềm tự hào là vĩnh cửu, vì United không phải của riêng ai mà ở trong trái tim mỗi con người.
Cũng kể từ phút 63 đáng nhớ ấy, United đã chơi với 11 cầu thủ trên sân, nhưng có 12 trái tim đập cùng một nhịp. Becks đã rơi lệ trước biển người tha thiết gọi tên anh, say đắm và cuồng nhiệt như thời mới yêu, hào hứng và tiếc nuối khi cú nã đại bác trái phá mà anh phóng về khung thành MU chỉ dừng lại ở mức cơ hội, khi những đường chuyền sắc lẹm như dao cưa từ cái chân phải quen thuộc không tạo nên bất kì bàn thắng nào, và chắc hẳn, hàng triệu Mancunian đang nghĩ rằng đây là trận đấu tôn vinh người con xuất sắc trong tâm tưởng họ. Từng ấy tháng năm cách chia có là gì, vì một phút giây hạnh phúc cùng MU & Becks của ngày xưa đáng giá hơn tất cả mọi thứ phù hoa khác.
Sau trận đấu, Becks bình thản chấp nhận như đã từng đi qua bao dâu bể của cuộc đời. “Đây có thể là lần cuối cùng tôi được chơi bóng tại Nhà hát của những giấc mơ. Tôi không biết là mình đã khóc hay chưa, nhưng tôi sẽ mãi mãi không bao giờ quên ngày hôm nay”. Ngay cả người Cha già của anh cũng không còn giữ vẻ mặt sắt lạnh lùng nữa. Ông nói: “Chúng tôi luôn mong chờ David. Cậu ấy rất xứng đáng được như vậy, cậu ấy là một phần của mảnh đất này”
Chắc hẳn khi chứng kiến câu chuyện tình trong đêm tháng Ba, người Madrid sẽ ghen tị vì Becks chưa bao giờ nói ‘tôi vẫn yêu Real’. Cả người Mỹ và Italia nữa. Biết làm sao được, bởi vì trái tim lớn ấy chỉ biết đập và biết yêu bằng một nhịp: Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp/Quê nhà một góc nhớ mênh mông, như trong câu thơ bất tử của Trịnh Bửu Hoài. Một góc quê nhà thôi cũng đủ rồi, phải không, Becks ơi?