Trở lên trên
Viết bình luận26 Bình luận
  • hanlap
    Ngày đó, trước khi đi, Thọ không nói với anh cai ngục một lời. Chỉ để lại duy nhất mãnh giấy với nội dung.
    "Có không giữ, mất đừng tìm".
    Sau này hai người gặp lại nhau, tưởng chừng như lúc đó trái đất ngừng quay, mặt trời ngừng sáng, thời gian như ngưng đọng, ngoài kia khung cửa sổ, từng chiếc lá vàng ngã nghiêng, cuốn theo chiều gió thổi. Thọ ái ngại, trốn tránh cái nhìn của anh cai ngục. Anh cai ngục nhẹ nhàng bước đến, ôm Thọ vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc đinh lỡm chởm của Thọ, mà nói.
    - Trái đất này vốn hình tròn, chúng ta xa nhau rồi cũng có ngày gặp lại. Nhưng không ngờ lại sớm đến như vậy. Có biết là những ngày qua anh tìm em khốn đốn, vất vả như thế nào không ? Em thật ngốc !
    Nói rồi, anh cai ngục lấy cây dùi cui điện gõ nhẹ vào đầu Thọ mấy cái. Thọ không nói gì, chỉ nhìn anh, đôi mắt rưng rưng như muốn khóc.
    Hà Nội chiều hôm ấy đã bước sang Thu, gió ngừng thổi, lá ngừng bay mưa ngừng rơi. Giông bão đã đi qua, chỉ có tình yêu ở lại, nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu.
    Nguồn: Voz
  • downfall
    Nếu chỉ còn 1 ngày để sống, ta sẽ thực sự nhận ra cái gì là quan trọng nhất với mình.
  • Nova
    Ngày đó, trước khi đi, Thọ không nói với anh cai ngục một lời. Chỉ để lại duy nhất mãnh giấy với nội dung.
    "Có không giữ, mất đừng tìm".
  • matocnhoi
    @taymonkhanh kể cả điếm thật thì cũng là người mà bác, thậm chí còn thương cảm hơn cho số phận của những con người này.
  • Xmen15113
    Khổ luôn bạn gái liên luỵ tội không báo
  • nhatlamottit
    Cu kia cũng bị hốt nốt rồi
  • downfall
    Nếu chỉ còn 1 ngày để sống, ta sẽ thực sự nhận ra cái gì là quan trọng nhất với mình.
  • Danang_Hongtuc
    5 ngày gặp lại sau bao ngày xa cách....dự là sẽ có Thọ con sắp chào đời..
  • Nova
    Ngày đó, trước khi đi, Thọ không nói với anh cai ngục một lời. Chỉ để lại duy nhất mãnh giấy với nội dung.
    "Có không giữ, mất đừng tìm".
  • taymonkhanh
    Gái massage- điếm dở mà nhiều báo đài,a em thương cảm thế 🤔
  • bazoka
    Tử tù bỏ trốn phải tuyệt giao với các quan hệ trong quá khứ, ko gọi điện nhắn tin gì. Tìm chỗ nào hoang vắng nằm im khoảng tháng trời , đợi êm lại rồi phắn. Vượt ngục khó vậy mà làm đc mà có mỗi trốn lại ko xong
  • hanlap
    Ngày đó, trước khi đi, Thọ không nói với anh cai ngục một lời. Chỉ để lại duy nhất mãnh giấy với nội dung.
    "Có không giữ, mất đừng tìm".
    Sau này hai người gặp lại nhau, tưởng chừng như lúc đó trái đất ngừng quay, mặt trời ngừng sáng, thời gian như ngưng đọng, ngoài kia khung cửa sổ, từng chiếc lá vàng ngã nghiêng, cuốn theo chiều gió thổi. Thọ ái ngại, trốn tránh cái nhìn của anh cai ngục. Anh cai ngục nhẹ nhàng bước đến, ôm Thọ vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc đinh lỡm chởm của Thọ, mà nói.
    - Trái đất này vốn hình tròn, chúng ta xa nhau rồi cũng có ngày gặp lại. Nhưng không ngờ lại sớm đến như vậy. Có biết là những ngày qua anh tìm em khốn đốn, vất vả như thế nào không ? Em thật ngốc !
    Nói rồi, anh cai ngục lấy cây dùi cui điện gõ nhẹ vào đầu Thọ mấy cái. Thọ không nói gì, chỉ nhìn anh, đôi mắt rưng rưng như muốn khóc.
    Hà Nội chiều hôm ấy đã bước sang Thu, gió ngừng thổi, lá ngừng bay mưa ngừng rơi. Giông bão đã đi qua, chỉ có tình yêu ở lại, nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu.
    Nguồn: Voz
  • Nội dung được gửi bởi spammer