Trở lên trên
Viết bình luận10 Bình luận
  • tutuxinhxich
    Tít bài thì nghe hoepj lòng người lắm nhưng chân ý thì nên đọc cái bôi đen ở đầu. Tuổi trẻ mà thâm như chái gió.
  • chaududan
    quân đội là quốc gia trong quốc gia
  • dohoi
    Tài sản chế độ cũ để lại bao la, rồi những người vượt biên, bị ép cho vượt biên...hết rồi à?
  • bazoka
    bảo vệ quân đội không có nghĩa là phải cho quân đội làm kinh tế. 2 khái niệm chả liên quan mà nhét vào cùng 1 câu được cũng hay
  • Scouter
    Quân đội làm kinh tế, ngốn hết tài nguyên nguồn lực của đất nước, hiệu quả thì éo ai biết, lời thì khoe lỗ thì giấu, tham ô tham nhũng thì cũng bí mật
  • SuperLushen
    https://goo.gl/rJt9mx
    Thằng anh nó thế này cơ mà
  • sonicsh113
    Em cũng từ bộ đội mà ra mới xuất ngũ. Có lẽ sai lầm lớn nhất của cuộc đời em là đăng ký tình nguyện nhập ngũ vào quân đội theo ý của bố mẹ. Mọi người ở ngoài nhìn vào cho rằng quân đội phép tắc kỷ cương, rèn luyện con em mình nên người thì đúng, đúng theo khía cạnh đó. Nhưng bên trong quân đội, người lính tạm thời gọi là tầng lớp thấp kém nhất. Khi vào quân đội, cũng như ngoài xã hội, những người dân vào quân đội làm lính, còn sĩ quan là phải những người cán bộ, đảng viên, phân chia rạch ròi, nơi mà tiếng nói của con người đều bị dìm xuống đáy, phân chia giai cấp rõ ràng, chế độ tiêu chuẩn của người lính chúng tôi bị cắt xén, từ cái ăn cái uống, từ sinh hoạt hằng ngày có xảy ra chuyện gì đều không dám lên tiếng, mà lỡ mà có lên tiếng sẽ bị đì dù lời nói đó có đúng hay sai.
    Mỗi tháng, mối quý đều có ngày dân chủ quý, đó là lúc mọi tâm tư nguyện vọng của người chiến sĩ được nói ra với chỉ huy cấp trên cao hơn nhiều bậc, nhưng trước ngày đó phải tập trung lại, chạy chương trình, mọi ý kiến trái chiều với chỉ huy thuộc quyền đều bị dìm xuống, ai có gan ý kiến thì xác định.

    Còn đời lính thì có nhiều mùa kinh tế làm tăng gia sản xuất, nhưng cái tăng gia sản xuất tại đơn vị hay bên ngoài đều phục vụ cho mấy ông sĩ quan cán bộ, đi hái cà phê trên khoáng 1,5 tạ thì xuống từng cấp đơn vị dưới thì tăng dần lên. Đến tai chiến sĩ là 2,3 tạ. Số tạ tăng lên đó đều chia đều cho mấy người đó. Còn lính tụi em làm không đủ thì chịu phạt. Mục đích xây dựng đơn vị nhưng vẫn lấy tiền xin Ngân Sách Quốc Phòng.

    Em cũng vì ngoan hiền, hiểu biết nhiều thứ nên mấy ông sĩ quan bốc lên cho làm Văn Thư, vì quá đa năng nên mọi sổ sách đều làm cả, số tiền xin Ngân Sách trên luôn vượt quá mức cần thiết.

    Vì lính không có tiếng nói nên họ muốn bịa chuyện nộp tiền bao nhiêu thì phải chịu nộp lại hết.

    Còn nhớ chuyện khiến em suy nghĩ khác về quân đội là lần bạn cùng đơn vị em đi đợt kinh tế chung bị sốt rét, cả trung đội xin đại đội trưởng cho xe hải âu đến rước cấp cứu. Thèn đại đội trưởng nói một câu rằng: " Bác Hồ không có người thay, còn nó thì nhiều lắm".

    Vâng từ đó là em... suy nghĩ khác...