Trở lên trên
Viết bình luận5 Bình luận
  • QuySu
    Ngoài lá chuối vẫn còn có lá sen. VN mình nên đi qua Thái để học hỏi điều này (nếu họ chịu truyền nghề) rồi đem về áp dụng với lá chuối hay lá sen ở VN.
    Ở VN, có 2 thứ rất kinh mà người Việt vẫn hay dùng. Đó là khi đi siêu thị đến quầy tính tiền thì nhân viên tính tiền vô tư móc hết bao xốp này đến bao xốp nọ để đựng đồ. Ít thấy có ma nào sử dụng [túi sử dụng nhiều lần] để đựng đồ. Khi đi chợ cũng thế, bây giờ mấy bà nội trợ ít còn xách giỏ để đi chợ như thời xưa mà thường chỉ đi bằng tay không, vì họ biết chắc rằng thế nào thì 1 lát người bán cũng sẽ gói miễn phí cho mình 1 vài cái bọc xốp để đựng đồ. Ở chợ, nếu mà mình từ chối ko nhận bao xốp, hỏi sao vậy, mà mình trả lời:" vừa tiết kiệm, vừa đở phá hủy môi trường" thì mấy bà bán hàng nhìn mình như người ở trển mới vừa xuống!

    Ở bên Mỹ, sau khi mình thanh toán tiền mua hàng ở shop, họ sẽ hỏi mình có cần xài túi hay ko? Nếu muốn, thì mình phải bỏ tiền ra "mua" thêm cái túi đựng đồ đó. Thường thì đa số túi làm bằng chất liệu là giấy, nhưng vẫn có vài shop sử dụng túi nhựa. Cũng có shop vừa xài túi nhựa mà cũng vừa xài túi giấy. Giá thì dao động tùy vô độ hot của shop. Bèo bèo thì mua trả thêm vài chục cents, ko thi 1-2 đồng/túi. Chỉ khi nào mình phải bỏ tiền thêm để mua túi đựng đồ như thế này, mới thấy được tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường.

    Điều kinh hãi thứ 2 là khi trời mưa, dù cho trong cốp xe của mình đã có cái áo mưa có thể sử dụng nhiều lần, nhưng nếu ở công ty của mình mà có cái vụ phát chùa áo mưa mỏng , chỉ sử dụng 1 lần, thì y như rằng, hết 10 người thì có đến 9 người đã đi ngang tiện tay xớt lấy cái áo mưa free kia để xài. Đã biết bao lần mình đã mở miệng khuyên ko nên dùng ba cái thứ nhựa dùng 1 lần độc hại này, vì mình cần phải tốn thời gian đem chôn phân hủy cái mớ nhựa này ít nhất là 70 năm, thì nó mới có thể tiêu hủy trong môi trường tự nhiên được, nhưng chả ma nào chịu hiểu mình đang nói gì. Được xài chùa thì ngu gì mà ko xài!

    Có 1 lần tui ghé đến bãi biển Ninh Chữ ở Phan Rang để du lịch. Buổi sáng sớm, mình đi dọc bờ biển vừa để ngắm mặt trời mọc, vừa để xem ngư dân kéo lưới ven bờ. Mỗi một bên đầu lưới phải có ít nhất chừng 3 iem kéo lưới, tuy nhiên họ ko kéo lưới bằng tay mà họ quấn dây ngang eo và kéo lưới bằng bụng. Lưới kéo lên có vẻ rất nặng, những tưởng là cá sẽ rất khẳm, ai ngờ thành quả thu được chỉ là 1 nùi ni lông nặng chừng vài kí trộn lẫn với vài con cá đối con ! Nùi ni lộng đó là 1 tập hợp những sợi ni lông dài đã được sóng đánh nát, nó có thể dùng làm dây để gói bánh tét/bánh chưng lun á, nhưng sóng biển thì ko thể đánh nát nhỏ hơn nữa. Họ lựa cá bỏ vô thùng riêng, còn ni lông thì vứt thành từng đống dọc theo bờ biển. Mình hỏi thăm xem 1 lát sẽ có ai đi thu gom mấy đống sợi nhựa này hay ko, thì chỉ nhận được cái lắc đầu, rằng 1 lát khi thủy triều lên sẽ cuốn chúng trở lại xuống biển.

    Mình thấy bà con hô hào đòi xuống đường đả đảo tùm lum thứ, thì mình cảm thấy có vẻ(!) đạo đức giả quá. Một mặt thì chả hiểu bảo vệ môi trường là cái con mẹ gì, nhưng mặt khác thì cái tay lại làm ngược lại với những gì mà mình mở miệng hô hào đả đảo! Đi đường thì rác xả muốn ngập mặt, chả thấy ai hô hào ngày chủ nhật xanh này sẽ tụ tập đi hốt rác!
  • TusHai
    Không biết đã thương mại hóa chưa nhỉ?
    Nhu cầu quá cao luôn ấy
  • QCTT68
    cái này nhớ có lên hot rồi, mà bổ ích. Vẫn loan tin
  • QuySu
    Ngoài lá chuối vẫn còn có lá sen. VN mình nên đi qua Thái để học hỏi điều này (nếu họ chịu truyền nghề) rồi đem về áp dụng với lá chuối hay lá sen ở VN.
    Ở VN, có 2 thứ rất kinh mà người Việt vẫn hay dùng. Đó là khi đi siêu thị đến quầy tính tiền thì nhân viên tính tiền vô tư móc hết bao xốp này đến bao xốp nọ để đựng đồ. Ít thấy có ma nào sử dụng [túi sử dụng nhiều lần] để đựng đồ. Khi đi chợ cũng thế, bây giờ mấy bà nội trợ ít còn xách giỏ để đi chợ như thời xưa mà thường chỉ đi bằng tay không, vì họ biết chắc rằng thế nào thì 1 lát người bán cũng sẽ gói miễn phí cho mình 1 vài cái bọc xốp để đựng đồ. Ở chợ, nếu mà mình từ chối ko nhận bao xốp, hỏi sao vậy, mà mình trả lời:" vừa tiết kiệm, vừa đở phá hủy môi trường" thì mấy bà bán hàng nhìn mình như người ở trển mới vừa xuống!

    Ở bên Mỹ, sau khi mình thanh toán tiền mua hàng ở shop, họ sẽ hỏi mình có cần xài túi hay ko? Nếu muốn, thì mình phải bỏ tiền ra "mua" thêm cái túi đựng đồ đó. Thường thì đa số túi làm bằng chất liệu là giấy, nhưng vẫn có vài shop sử dụng túi nhựa. Cũng có shop vừa xài túi nhựa mà cũng vừa xài túi giấy. Giá thì dao động tùy vô độ hot của shop. Bèo bèo thì mua trả thêm vài chục cents, ko thi 1-2 đồng/túi. Chỉ khi nào mình phải bỏ tiền thêm để mua túi đựng đồ như thế này, mới thấy được tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường.

    Điều kinh hãi thứ 2 là khi trời mưa, dù cho trong cốp xe của mình đã có cái áo mưa có thể sử dụng nhiều lần, nhưng nếu ở công ty của mình mà có cái vụ phát chùa áo mưa mỏng , chỉ sử dụng 1 lần, thì y như rằng, hết 10 người thì có đến 9 người đã đi ngang tiện tay xớt lấy cái áo mưa free kia để xài. Đã biết bao lần mình đã mở miệng khuyên ko nên dùng ba cái thứ nhựa dùng 1 lần độc hại này, vì mình cần phải tốn thời gian đem chôn phân hủy cái mớ nhựa này ít nhất là 70 năm, thì nó mới có thể tiêu hủy trong môi trường tự nhiên được, nhưng chả ma nào chịu hiểu mình đang nói gì. Được xài chùa thì ngu gì mà ko xài!

    Có 1 lần tui ghé đến bãi biển Ninh Chữ ở Phan Rang để du lịch. Buổi sáng sớm, mình đi dọc bờ biển vừa để ngắm mặt trời mọc, vừa để xem ngư dân kéo lưới ven bờ. Mỗi một bên đầu lưới phải có ít nhất chừng 3 iem kéo lưới, tuy nhiên họ ko kéo lưới bằng tay mà họ quấn dây ngang eo và kéo lưới bằng bụng. Lưới kéo lên có vẻ rất nặng, những tưởng là cá sẽ rất khẳm, ai ngờ thành quả thu được chỉ là 1 nùi ni lông nặng chừng vài kí trộn lẫn với vài con cá đối con ! Nùi ni lộng đó là 1 tập hợp những sợi ni lông dài đã được sóng đánh nát, nó có thể dùng làm dây để gói bánh tét/bánh chưng lun á, nhưng sóng biển thì ko thể đánh nát nhỏ hơn nữa. Họ lựa cá bỏ vô thùng riêng, còn ni lông thì vứt thành từng đống dọc theo bờ biển. Mình hỏi thăm xem 1 lát sẽ có ai đi thu gom mấy đống sợi nhựa này hay ko, thì chỉ nhận được cái lắc đầu, rằng 1 lát khi thủy triều lên sẽ cuốn chúng trở lại xuống biển.

    Mình thấy bà con hô hào đòi xuống đường đả đảo tùm lum thứ, thì mình cảm thấy có vẻ(!) đạo đức giả quá. Một mặt thì chả hiểu bảo vệ môi trường là cái con mẹ gì, nhưng mặt khác thì cái tay lại làm ngược lại với những gì mà mình mở miệng hô hào đả đảo! Đi đường thì rác xả muốn ngập mặt, chả thấy ai hô hào ngày chủ nhật xanh này sẽ tụ tập đi hốt rác!
    • Duy_Truong
      @quysu Bên Mỹ người ta đi xe hơi nên cũng hơi khác mình đi xe máy. Kinh nhất ở mình là đồ ăn gì cũng cho vào túi nhựa, thấy ai cũng cầm cả túi nước nóng đổ ra ăn ngon lành mà kinh .
    • QCTT68
      @quysu
      Ở chợ, nếu mà mình từ chối ko nhận bao xốp, hỏi sao vậy, mà mình trả lời:" vừa tiết kiệm, vừa đở phá hủy môi trường" thì mấy bà bán hàng nhìn mình như người ở trển mới vừa xuống! 
      mình hay đi bộ ra cửa hàng VINMart mua và không lấy túi nilon đựng. Mấy bé bán hàng lúc đầu cũng ngạc nhiên lắm, sau hiểu thì cũng thích ý nghĩa. Mình cũng mua mấy thứ vặt vãnh. Sau này thân thêm 1 chút, mấy bé hỏi sao anh ko mua bên BSmart ? Mình cứng luôn "mua bên VIN ủng hộ người Việt"

      Kể thêm, nếu mọi người có mấy bịch nilon cứ gom lại, dùng để đựng rác, khỏi đi mua túi đựng rác ngoài siêu thị hay chợ. Một cách tái sử dụng sản phẩm.