Copyright © 2008-2010 – Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam – VC Corp
Hotline: (84)-4-39743410 (ext 669)
Tầng 16, tòa nhà 18 Tam Trinh, Quận Hoàng Mai, Hà Nội
Giấy xác nhận cung cấp dịch vụ MXH trực tuyến số 19/GXN-TTĐT Cục QLPT, TH - TTĐT cấp ngày 19/11/2010
Bình luận hay nhất
41 bình luận
Từ cách nhìn này, đương nhiên VN có nhiều người nỗ lực cá nhân thì cũng là 1 dạng động lực khác không thể nói là nói là kém so với cách lựa chọn chính sách.
Đất nước không phải là 1 cty, 1 cty thành công hay ko phụ thuộc rất lớn vào tầm nhìn và chính sách của lãnh đạo. Nhưng khi lãnh đạo cty sai, nhân viên dễ dàng lựa chọn bỏ cty. Còn khi lãnh đạo đất nước sai, thì người dân khó lựa chọn bỏ nước hơn, vì họ không muốn và/hoặc vì điều đó cũng không đơn giản, không bỏ nước, mà họ sẽ tìm cách thay đổi đất nước theo cách của họ, đôi khi bao gồm việc tác động ngược lại đến lãnh đạo và cả .. thay đổi lãnh đạo.
Đặc biệt, nếu trong những cá nhân đó, có 1 người như Nguyễn Tất Thành khi xưa, thì vận nước sẽ thay đổi rất nhiều.
Em không phủ nhận câu
Nhưng em muốn nói vài câu để khẳng định hơn nữa vai trò những cố gắng cá nhân và sự liên quan giữa cố gắng cá nhân và sự thay đổi chính sách (cũng đến từ nhiều cố gắng cá nhân). Chứ nói như bác thì cũng tuyệt vọng lắm, vì mình đâu thể thay đổi được chính sách, thứ mà ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của mình.
nhưng cái được, là nó khiến cho nhiều người dừng lại ngẫm nghĩ về trách nhiệm của mình với đất nước. Theo đúng phong cách của bác thì em thấy nói về cái được này thì hay hơn chứ
Thực tế là Việt nam đang đứng trước một lựa chọn: trở về nền kinh tế ỷ lại, tài trợ, kiểm soát, khống chế giá (như các bài báo gần đây hay kêu gọi) hay quyết tâm tiến thêm một bước trong cơ chế thị trường với việc đặt niềm tin vào doanh nghiệp, xây dựng cơ chế mới cho thị trường, tư duy mở về cạnh tranh, chấp nhận giá cả quyết định bởi thị trường.
Mà thôi, vĩ mô quá, không phải thói quen của chàng
Sự nhẫn nại của người Nhật là sự rèn luyện nhân cách, là ứng xử văn hóa, là sự tôn trọng con người và ý chí vươn lên. Sự nhẫn nại đó không chứa đựng những tham vọng ngông cuồng và những mưu mô. Cũng như người Nhật đã dạy cho con em của họ về những khó khăn mà dân tộc Nhật phải đương đầu, dạy cho mỗi người Nhật hãy bằng hành động trung thực của mình làm cho văn hóa Nhật, nhân cách Nhật cũng như giá trị những sản phẩm made in Japan lan tỏa vào lòng con người trên toàn thế giới chứ không phải là những cuộc "xâm lăng" đầy mưu tính đôi khi phi nhân và ác độc.
Hay lắm!!!
Đoạn CS Hong Kong bắt dân mình bắt đủ 50 con ruồi mới cho ăn, nhìn vào khía cạnh khác, thời điểm đó có hàng ngàn hàng vạn người VN vượt biên trái phép sang HK, chính quyền HK phải lo chỗ ăn chỗ ở cho họ (nuôi báo cô), giả sử VN mình bây giờ mà có tầm vài nghìn đứa Lào, Campuchia vượt biên sang thì có lo cho được như thế ko? Bây giờ vẫn còn người VN vượt biên sang HK để được "vào tù", được ăn miễn phí và chăm sóc thuốc men. Đã là người đi xin, đi ăn mày, lại còn đòi hỏi người ta phải đối xử tốt với mình được sao???
Bản thân mình nghĩ, sâu xa VN cũng muốn được như TQ, người VN thực ra về lối sống, suy nghĩ hầu như ko khác TQ là mấy - nhất là ở tính xấu, nhưng lúc nào cũng chửi rủa TQ, chẳng qua cũng vì cố mãi mà ko được như nó mà thôi.
Còn ở nước Nhật, vì nhân nghĩa quá, lý trí quá, quy củ quá, nghiêm khắc quá, mà mỗi 15 phút lại có 1 người Nhật tự tử, mà đa số là thanh niên Nhật. Vậy như Nhật có phải là tốt ko?
có cần phải thế ko hả giời
Kiên nhẫn thì bản thân cũng có nhưng tới mức của bạn TQ kia thì chắc ko
Chỉ nếu như người Trung Hoa có "nhân-lễ-nghĩa-trí-tín" trọn vẹn và hành xử như cách mà họ vẫn hay trích dẫn từ Ngũ kinh, Tứ thư thì thế giới sẽ tốt đẹp hơn.
Tầu thực dụng thì quá rõ rồi, có ai biết câu "mèo trắng hay mèo đen, miễn là bắt được chuột" không?
P/s: theo trình đọc-hiểu & ý kiến chủ quan của mềnh
Cứ xem thực phẩm, rồi xử lý khi tông xe, rồi phun thuốc trừ sâu ... là rõ
p/s: Ý kiến cá nhân !
Tớ có transit tại sân bay Narita (đợi tận 9 tiếng) thì đúng là cái sân bay không thể chê một chỗ nào cả. Phòng smoking room đúng như tác giả nói, sạch và đẹp như khách sạn.
Khi đến gần giờ bay mà vẫn thiếu người, các em nhân viên sân bay cầm biển chạy đi khắp nơi để tìm người, gọi ý ới.
Ngược hẳn với Mỹ
Tớ đang nói sự khác biệt về văn hóa thôi.
Còn lão đánh giày và đồng bọn, là sự kế thừa tất yếu của tinh thần võ sĩ đạo, cách hành xử của kẻ thua cuộc và phấn đấu.
chém vớ vẩn xin đừng ném đá.
Nói chung nếu dân mình có phẩm chất giống như 1 trong 2 dân tộc này, thì bạn chọn phẩm chất nào??
Tôi chọn Nhật
Riêng TQ chỉ được gọi là Thằng kựa thôi thế mới lạ ? Nhưng về "Đểu" thì kựa về nhì các bác à !